⬅ Trước Tiếp ➡
Đầu điện thoại bên kia, trầm mặc một lúc.
Lam Hân biết mẹ không đồng ý quay trở về
thành phố Giang.
Đối với thành phố Giang mà nói, bà có nỗi khổ
không thể nào mà nói ra.
Bảy năm trước, cô cũng rất đau khổ, lúc đang
đi bộ bờ sông, cứu được một người phụ nữ
Một cảm giác mãnh liệt. trung niên có ý định tự tử.
Người phụ nữ này rất là xinh đẹp, thân thẻ toát
ra một khí chất ung dung quý phái.
Không biết nghĩ gì lại muốn tự tử.
Cô khuyên rất lâu, cuối cùng cũng chịu nói cho
cô nghe.
Không ngờ hai người vừa gặp mà như đã quen từ lâu, biết được bà chỉ có một mình, mà cô
cũng cô đơn một thân lẻ loi.
Cô liền quyết tâm nhận làm con gái của bà.
Cứ như vậy, cô gọi bà là mẹ, như vậy đã được
bảy năm rồi.
Mà trong bảy năm nay, mẹ đã chăm sóc cho cả
nhà bốn người họ.
Một cảm giác mãnh liệt. Trong lòng của, bà có khác nào là người mẹ
ruột thịt đâu 2
Lam Hân biết rằng như này là làm khó mẹ cô rồi, vừa định nói tiếp, đầu dây bên kia lại truyền đến một giọng nói:” Lam Lam, mẹ nghe con, con chuẩn bị tốt mọi thứ, trước khi mấy đứa trẻ
đi học , mẹ sẽ đưa mấy đứa qua đó.”
Về phần Nhiên Nhiên, mẹ nói với Cần Nghiên
một câu, phát triển ở thành phố Giang cũng tốt.
Lam Hân kích động nói: “Mẹ, cảm ơn mẹt Sau này cuộc sống của chúng ta sẽ tốt hơn, mấy năm nay, con cũng tiết kiệm được một ít tiền, lúc nghỉ ngơi, con sẽ đi tìm xem có căn hộ nào tốt không, đến lúc đó chúng ta một nhà năm người sống cùng nhau, ngày nào cũng sẽ hạnh
⬅ Trước Tiếp ➡