⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng anh Mập không phải là phóng viên chính thức, trong phòng chỉ làm mấy công việc lặt vặt, tốt hơn thực tập sinh một chút, nhưng công việc lại rất linh tinh, cái gì cũng làm.
"Được." Anh Mập cười rộ lên.
"Không được! Anh Mập, chúng ta còn có việc phải đi ra ngoài, anh phải đến trợ giúp tôi." Trần Thanh lập tức lên tiếng.
Khuôn mặt tươi cười của anh Mập ngay lập tức cứng ngắc lại, Kỷ Hi Nguyệt nheo mắt lại, nhìn Trần Thanh.
Vẻ mặt Trần Thanh rất đắc ý, giống như muốn trút giận, âm dương quái khí mà nói: "Không phải sếp bảo tôi phải tìm nhiều tin tức sao? Tôi gọi anh Mập đến hỗ trợ, còn cô tài giỏi như vậy rồi, tự đi một mình chắc cũng làm được mà nhỉ."
Trong nháy mắt, bầu không khí trong phòng làm việc lại đầy căng thẳng.
Đột nhiên Kỷ Hi Nguyệt cười cười nói: "Không sao đâu, anh Mập, khi nào về em đem cafe qua giúp anh." Nói xong, cô cầm túi xách của mình rời đi.
Bởi vì cô nhớ rõ sau buổi trưa trên cầu Giang Sơn sẽ xảy ra tai nạn giao thông, chết mất một mạng người và còn có rất nhiều người bị thương, cho nên cô muốn gọi anh Mập đến hiện trường, nếu có thể, cô rất muốn ngăn cản bi kịch này xảy ra.
Khi đó, trong lòng cô vẫn tức giận Cố Du Du, nếu không phải tại cô ta tuôn ra chuyện cô là Kỷ đại tiểu thư, có lẽ cô cũng sẽ cướp được tin tức lớn này, kết quả còn bị bức đến mức mất đi công việc phóng viên.
Sau giờ trưa ngoài đường có chút nắng, Kỷ Hi Nguyệt không muốn ngồi xe taxi, mà cô lại là thực tập sinh, không thể đến lấy tin tức trước, nên không thể sử dụng xe của đài truyền hình.
Vì vậy dưới loại tình huống này, cô chỉ có thể tự đi bộ mà tìm tin tức.
Đi sang quán cafe đối diện đài truyền hình, mua một cốc Americano để nâng cao tinh thần, sau đó cầm IPAD bắt đầu tra bản đồ, quan sát xem vị trí của cầu Giang Sơn.
"Xin chào, cô có phải là phóng viên đài truyền hình Cảng Long không?" Một giọng nam vô cùng trong sáng vang lên bên cạnh Kỷ Hi Nguyệt.
Kỷ Hi Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên, đây là một chàng trai anh tuấn ấm áp như ánh mặt trời, cùng lắm chỉ hơn tuổi cô một chút, áo T-shirt kết hợp với quần jean, trên lưng có đeo balo, trước ngực còn đeo thẻ nhân viên.
Đây là phóng viên thực tập đài truyền hình Hương Thành Liễu Đông, trong nháy mắt Kỷ Hi Nguyệt mới nhận ra tên gia hỏa này đã nhìn thấy thẻ nhân viên của cô sau đó mới qua chào hỏi.
"Tôi là phóng viên thực tập đài truyền hình Hương Thành, rất hân hạnh được gặp cô, tôi là Liễu Đông." Chàng trai nở nụ cười rạng rỡ với Kỷ Hi Nguyệt, lộ ra cả chiếc răng nanh, nhưng nhìn chung vẫn cảm thấy vô cùng thân thiện.
Tuy rằng Kỷ Hi Nguyệt không muốn chú ý tới, nhưng người ta vừa lễ phép lại vừa nhiệt tình như vậy, cô cũng không thể già mồm không cho người ta sĩ diện.
"Xin chào, tôi là Vương Nguyệt, đây......" Kỷ Hi Nguyệt giấu bản thảo xuống dưới người, cười cười: "Anh là phóng viên của đài truyền hình Hương Thành, sao lại đến chỗ của chúng tôi?"
Đài truyền hình Cảng Long và đài truyền hình Hương Thành là hai đài truyền hình lớn nhất của Cảng Thành, đã tồn tại từ rất lâu, và cũng luôn đối đầu nhau.
Liễu Đông ngồi đối diện cô cười cười nói: "Vì tôi thích mocha của quán cafe này."
"A? Chứ không phải là anh đang nhìn xem có chiếc xe nào ở Bộ thông tin của chúng tôi đi ra hay không hả?" Khoé miệng của Kỷ Hi Nguyệt câu lên một nụ cười khinh miệt, bởi vì lúc trước cô cũng từng đến đài truyền hình Hương Thành làm qua chuyện này, hơn nữa việc này còn do Cố Du Du dạy.
"Khụ khụ khụ, làm như thế với đối thủ thì không hay chút nào, tôi không hề có ác ý." Liễu Đông cười khổ đáp lời, "Làm phóng viên đã không phải là chuyện dễ dàng gì, làm thực tập sinh càng khó khăn hơn, tôi đã đi săn tin một tháng rồi, mà ngay cả một tin tức tốt cũng không có, haizzz."
⬅ Trước Tiếp ➡