⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Hi Nguyệt nhíu mày nói: "Thế mà anh còn có tâm tư ngồi đây nhâm nhi cà phê à? Anh nên biết muốn dựa vào tôi để có được tin tức là chuyện không thể."
"Đương nhiên tôi hiểu rõ, cũng không có cái suy nghĩ này, chỉ là tôi nhìn thấy đồng nghiệp, cũng cùng là thực tập sinh, nên cảm thấy đồng cảm với người cùng cảnh ngộ thôi." Liễu Đông lại thở dài, "Lúc này mà cô lại đến đây uống cà phê, chắc chắn công việc trong thời gian qua cũng không dễ dàng gì. Cô vào làm bao lâu rồi?
"Ba tháng." Kỷ Hi Nguyệt không thể ngờ tên này lại có thể suy đoán như vậy.
"Thế à, làm sao có thể chứ? Cấp trên có ghê gớm không? Các tiền bối có xem thường cô không?" Liễu Đông như đang ói một ngụm nước đắng.
"Thật ngại quá, tôi còn có việc phải đi trước đây." Kỷ Hi Nguyệt nhìn vào đồng hồ, cô không thể lãng phí thời gian được, dường như cha cô còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng cô cũng không có thời gian tiếp.
Liễu Đông còn muốn nói thêm điều gì, nhưng nhìn Kỷ Hi Nguyệt dường như không muốn để ý đến hắn, hắn tự sờ sờ mặt của mình, nghĩ thầm nữ sinh rất thích gương mặt anh tuấn này của hắn, thế nhưng hôm nay cô gái trước mặt hắn một chút quan tâm cũng không có.
Xem ra cô gái này vừa xấu xí lại còn quái đản, khẩu vị không giống người bình thường, không thích kết bạn với người anh tuấn như hắn.
Có điều vừa rồi lưng cô đeo túi công tác, lại còn điều tra tin tức trên cầu Giang Sơn, bên đó xảy ra chuyện gì sao?
Nghĩ đến đây, Liễu Đông vội vàng đuổi theo, lập tức thấy Kỷ Hi Nguyệt cưỡi xe đạp đi vào một cái ngõ nhỏ.
Hắn cũng nhanh chóng lấy xe đạp chạy theo sau, hắn vẫn nhớ rõ lời tiền bối đã dạy, nếu bản thân không tìm được tin tức, thì cứ đi theo dõi các phóng viên khác, cho dù không ăn được thịt nhưng ít nhất cũng có thể húp được ít nước.
Mặc dù cô gái kia chỉ là một thực tập sinh xấu xí, có điều cũng đã thực tập được ba tháng, nếu so sánh với hắn thì cô cũng mạnh mẽ hơn một chút, bây giờ hắn cũng chẳng có việc gì cần làm, đi theo nhìn một chút cũng hay.
Kỷ Hi Nguyệt hoàn toàn không biết Liễu Đông đi theo cô, dựa theo bản đồ hướng dẫn trên Baidu, mà đi đến cầu Giang Sơn.
Cô xem qua đồng hồ, bởi vì không nhớ rõ cụ thể thời gian xảy ra tai nạn giao thông, chỉ biết là xấp xỉ vào thời điểm này, cho nên cô chỉ có thể đợi, nếu cô báo cảnh sát chuyện này trước khi nó xảy ra, chắn chắn người ta sẽ cho rằng cô bị bệnh tâm thần mất.
Nhưng khi cô nhìn dòng xe như nước chảy trên cầu, trong lòng lại rất bối rối, những chuyện biết được từ trước thế này thật ra cũng chẳng có gì thú vị, đặc biệt là cô căn bản không thể làm được gì.
Liễu Đông đứng ở đằng sau Kỷ Hi Nguyệt hơn năm mươi thướt, trông thấy Kỷ Hi Nguyệt ngơ ngác nhìn cầu Giang Sơn, cảm thấy có hơi kỳ quái, cái cầu kia có gì hay đâu mà nhìn.
Có điều hắn cũng không rời đi, bởi vì hành động này của Kỷ Hi Nguyệt mặc kệ là có tin tức hay không có tin tức, hắn đều cảm thấy có hơi hiếu kỳ, hắn muốn biết rõ cô đến đây để làm gì?
Kỷ Hi Nguyệt nhìn một lát, rồi ngừng xe lại, sau đó lấy máy ảnh từ trong túi ra, trước dòng xe đông đúc trên cầu Giang Sơn chụp mấy tấm ảnh.
Sau đó cô đi đến trụ cầu râm mát, lấy IPAD ra bắt đầu điều tra các tư liệu được đưa tin về tai nạn giao thông.
Liễu Đông âm thầm quan sát cô hơn nửa giờ đồng hồ, cũng không thấy có động tĩnh gì thêm, nghĩ thầm chẳng lẽ cô chỉ đến đây để ghi chép loại chuyện nhàm chán như thế này sao?
Cái ngày chó gì thế này, thật lãng phí thời gian của hắn.
Hất nhẹ cái mái tóc cắt ngang trán, hắn tiêu sái quay đầu chiếc xe đạp, chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc này, đột nhiên bên tai truyền đến một âm thanh cực lớn 'Kít'.
Editor: Vi + Beta: Điêu
⬅ Trước Tiếp ➡