⬅ Trước Tiếp ➡
"Kiều Vãn Tao bảo mày qua đây, mày có nghe thấy không " Kiều Thánh Hiền thấy Kiều Vãn phớt lờ mình thì gương mặt tức đến đỏ bừng, ông ta đột nhiên đứng bật dậy khỏi ghế, quát về phía Kiều Vãn vừa đi ra khỏi phòng.
Kiều Vãn trực tiếp giơ súng trong tay, nhắm ngay Kiều Thánh Hiền.
Hiển nhiên Kiều Thánh Hiền không ngờ Kiều Vãn lại có súng, cơ thể theo bản năng lùi về sau một bước, vẻ mặt hoảng sợ nhìn cô "Mày mày mày..."
Ông ta nào đã nhìn thấy dáng vẻ này của Kiều Vãn.
Cả người như vừa bò ra từ địa ngục, sát khí ngút trời.
Kiều Đình Nguyệt cũng không ngờ Kiều Vãn về phòng để lấy súng, sợ mất hồn mất vía, không nhịn được nhớ tới lúc giằng co với Kiều Vãn ngày hôm nay và cả khí chất khủng bố doạ người của cô, lập tức cả người cảm thấy không ổn.
Kiều lão phu nhân cũng nhìn thấy súng trong tay Kiều Vãn, sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy.
"Vãn Vãn à, có gì từ từ nói, cháu bỏ súng xuống trước đã..."
Bà ta tưởng bởi vì mình kết phường với Tô Phân Phương bán đứng Kiều Vãn nên cô muốn báo thù.
Kiều Thánh Hiền không tin Kiều Vãn dám nổ súng, sau khi sự hoảng hốt trong lòng tan đi, ông ta quát Kiều Vãn "Mày là đồ con cái hư đốn Cầm súng muốn làm gì? Hả? Bỏ xuống nhanh cho tao "
Đoàngnannan
Kiều Vãn tuỳ ý nổ súng về phía Kiều Đình Nguyệt.
Kiếp trước cô là một người yêu thích súng ống bắn tỉa, lúc rảnh rỗi thích đến sân bắn tập luyện, trong giới nghiệp dư được gọi là tay súng thiện xạ.
Kỹ năng ngắm bắn của cô rất chuẩn, tuỳ ý nã một phát như thế, viên đạn cũng bắn thủng bả vai Kiều Đình Nguyệt.
"A a a " Kiều Đình Nguyệt kêu lên một tiếng thảm thiết lòng trời lở đất, ôm lấy bả vai máu tươi đầm đìa của mình ngã xuống sàn.
Kiều lão phu nhân bị doạ cho toàn thân run rẩy kinh hơn, bà ta nhắm chặt mắt, tay không ngừng vân vê tràng hạt, miệng liên hồi lẩm bẩm cầu Phật tổ phù hộ.
Ngoại trừ cầu Phật phù hộ, bà ta cũng không biết nên làm gì bây giờ.
Kiều Thánh Hiền thấy Kiều Vãn thật sự nổ súng, chỉ cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, ánh mắt nhìn Kiều Vãn tràn đầy sợ hãi "Vãn Vãn, con, con đừng xúc động..."
Rốt cuộc ông ta cũng nhìn ra được, đứa con gái này của ông không giống với trước kia.
Hoàn toàn biến thành một người khác.
Khoé môi nở một nụ cười ngọt ngào, Kiều Vãn nhìn Kiều Thánh Hiền, ánh mắt lại như Tu La đến từ địa ngục, khát máu, lạnh lùng.
"Kiều Thánh Hiền, căn nhà này là mua cho của hồi môn của mẹ tôi, hiện giờ mấy người ăn uống tiêu pha cũng là của hồi môn của mẹ tôi. Trừ tiền căn nhà này, tôi cho mấy người thời gian một tháng, trả lại toàn bộ của hồi môn của mẹ cho tôi, một phân cũng không được thiếu, từ nay về sau, căn nhà này do tôi làm chủ, mấy người ai không thích, có thể lập tức cút ra ngoài cho tôi "
Giọng điệu, nét mặt, không còn bóng dáng của sự nhu nhược.
Cô cũng không muốn nóng tính như thế, nhưng mà cái đám không có mắt nhìn này cứ ép cô phải gắt lên.
Đánh đánh giết giết chẳng hay tí nào, đúng là đáng ghét.
"Ba Ba đừng để ý tới chị ta, giờ ba tới phòng lính tuần, bảo cảnh sát tới bắt Kiều Vãn đi Chị ta dùng súng làm người khác bị thương, như thế là phạm pháp " Kiều Đình Nguyệt ôm vai ngồi dưới đất, đau tới nỗi cơ thể phát run, đôi mắt như ngâm độc nhìn sang Kiều Vãn, hận không thể lột da róc xương cô.
Kiều Thánh Hiền nào dám di chuyển? Ông ta sợ mình vừa bước đi, súng trong tay Kiều Vãn sẽ hướng về ông ta.
⬅ Trước Tiếp ➡