"Em gái ngoan, em nghĩ xem, nếu chị đã dám nổ sung, còn sợ em đến phòng lính tuần tố giác à?" Kiều Vãn khinh thường bật cười một tiếng, ánh mắt nhìn Kiều Đình Nguyệt như nhìn một con sâu cái kiến nhỏ bé nực cười "Em có thể đi tố giác chị thử xem, bắn thương người khác mà thôi, chỉ cần chị có thể sống sót bước ra khỏi phòng tuần bộ, chị sẽ giết em đấy. Không tin, em có thể đi thử? Đi tố giác chị thử xem."
"Chị, chị, chị..." Kiều Đình Nguyệt bị dáng vẻ tàn nhẫn của Kiều Vãn áp chế hoàn toàn, "chị, chị" hồi lâu cũng không nói ra thứ cô ta muốn nói.
Đúng vậy, cô ta nhận thua, so về độ tàn nhẫn với Kiều Vãn, cô ta không so được.
"Còn không tới bệnh viện, chỉ sợ em sẽ mất máu quá nhiều mà chết đấy." Kiều Vãn vừa cười vừa nói, đôi mắt cong như trăng bạc, cô không hề cười trên nỗi đau của người khác đâu nhé.
"Ba, ba ơi, mau đưa con đến bệnh viện, con đau quá..." Kiều Đình Nguyệt là một kẻ sợ chết, lập tức khẩn cầu nhìn Kiều Thánh Hiền.
Kiều Thánh Hiền tất nhiên không thể nhìn con gái yêu mất máu mà chết, cũng chẳng đoái hoài tới gì khác, cõng Kiều Đình Nguyệt định chạy ra ngoài.
"Đứng lại." Giọng nói của Kiều Vãn lạnh lùng vang lên sau lưng Kiều Thánh Hiền.
Kiều Thánh Hiền ngừng bước, sắc mặt khó coi quay đầu nhìn về phía Kiều Vãn.
"Vãn Vãn, có chuyện gì đợi em gái con đến bệnh viện rồi nói tiếp có được không? Em gái con cứ chảy máu mãi..."
"Tiểu Thất cũng đang ở viện, con mong ba rảnh rỗi có thể đến thăm em ấy." Kiều Vãn rủ mắt, thản nhiên nói.
Cô có thể không cần sự quan tâm của Kiều Thánh Hiền, cô cũng chẳng hiếm lạ gì.
Nhưng Tiểu Thất lại khát khao tình thương của cha biết bao nhiêu, cô rõ ràng điều này, dù sao cô bé vẫn là đứa trẻ mới 12 tuổi.
Con ngươi của Kiều Thánh Hiền khẽ co lại, đột nhiên có thể hiểu được sự phẫn nộ của Kiều Vãn tới từ đâu, trầm mặc gật đầu, cõng Kiều Đình Nguyệt nhanh chóng rời khỏi nhà.
Kiều Vãn không để ý tới Kiều lão phu nhân ngồi bên bàn ăn, xoay người về phòng tắm rửa thay quần áo.
Khoảng 9 giờ tối, Kiều Vãn mới trở lại bệnh viện.
Còn chưa bước tới cửa phòng bệnh của Kiều Thất, Kiều Vãn đã nhìn thấy Văn phó quan canh gác ở bên ngoài phòng bệnh.
Trong lòng Kiều Vãn đánh thịch một cái, thầm nghĩ đừng có nói Cố Cảnh Đình cũng tới chứ, vội vàng bước nhanh đến trước mặt Văn phó quan.
"Kiều tiểu thư, Tứ gia phái tôi đến đón cô."
Nghe Văn phó quan nói vậy, Kiều Vãn biết, Cố Cảnh Đình không hề đến, thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Nhưng em gái tôi không có ai chăm sóc, tôi không đi được." Kiều Vãn lạnh nhạt đáp, cho dù thế nào cô cũng sẽ không để Kiều Thất ở bệnh viện một mình, cô nhóc kia nhát gan như vậy, không có ai ở bên, chắc chắn sẽ sợ hãi.
"Kiều tiểu thư yên tâm, Tứ gia dặn tôi tìm hai hộ lý đặc biệt tới chăm sóc em gái cô, họ chăm sóc bệnh nhân còn chuyên nghiệp hơn cô nhiềụ Với cả Tứ gia còn nói, nếu như cô không đi theo tôi, vậy ngài ấy sẽ đích thân tới bệnh viện đón cô..." Văn phó quan không hề muốn đắc tội Kiều Vãn, cố gắng nói uyển chuyển nhất có thể.
Cái này rất giống tác phong bá đạo nói sao làm vậy của Cố Cảnh Đình.
Kiều Vãn bất đắc dĩ.
Cô tạm thời không muốn để Kiều Thất biết đến sự tồn tại của Cố Cảnh Đình, thế nên đương nhiên sẽ không cho Cố Cảnh Đình có cơ hội tới bệnh viện đón cô.
"Văn phó quan, giờ anh ở đây đợi tôi một lát, tôi nói với em gái mấy lời rồi sẽ đi theo anh." Dứt lời, Kiều Vãn đẩy cửa đi vào phòng bệnh.
Quả nhiên đã có hai hộ lý ở trong phòng bệnh, trông tuổi tác cũng không lớn, xấp xỉ với cô, nhìn qua đều rất thành thật.