⬅ Trước Tiếp ➡
Phong Tố Cẩn sâu sắc ý thức được, người đàn ông càng đẹp đẽ càng có độc, cô tự nhận bản thân không phải là đối thủ của hắn, vẫn nên tránh xa một chút thì tốt hơn. Quân Mặc Hàn nhìn Phong Tố Cẩn, giống như đều hiểu rõ toàn bộ suy nghĩ của cô, ánh mắt hắn lóe lên, đưa tay ra, lần nữa đem Phong Tố Cẩn ôm vào trong ngực mình.
"Muốn chạy trốn sao?"
Thanh âm trầm thấp như tiếng đàn cổ lượn lờ bên tai, thân thể của cô bị mất tự nhiên mà cứng đờ.
"Quân, Quân Mặc Hàn..."
Đuôi lông mày Quân Mặc Hàn giương lên, mang theo một chút ôn nhu mị hoặc, tựa hồ như tâm tình không tệ, ngay cả âm thanh trả lời cũng có chút cao lên.
"Ừm?"
Ngày thường, phần lớn những người thấy hắn đều gọi hắn một tiếng Quân thiếu, có rất ít nữ nhân có tư cách gọi tên của hắn một cách đầy đủ.
Đối với việc này, thật ra thì Phong Tố Cẩn cũng không biết.
Cô chỉ nhớ rõ, lúc trước trên tay mình có viết tên và số điện thoại của hắn, lúc này lại bởi vì căng thẳng liền mở miệng kêu lên.
Editor: Tiêu Nguyệt
Phong Tố Cẩn vẫn chưa từng gặp qua cái loại tư thế này, bị mỹ nam ôm ở trong ngực, phảng phất thân mật cùng nhau, ngay cả hơi thở trên người hắn, cô đều nghe vô cùng rõ rệt.
Rõ ràng cô đã tự nói với lý trí của mình rằng phải thật tỉnh táo nhưng khi đối mặt với nhau gần trong gang tất, còn dựa vào người nhau, Phong Tố Cẩn thật sự có cảm giác bị mê hoặc.
Cô hốt hoảng, tựa hồ cũng quên mất vì sao bản thân lại ở đây, cũng không biết vì sao trước mắt lại xuất hiện loại tình huống như thế này.
Phong Tố Cẩn há miệng.
"Tôi... tại sao tôi lại ở nơi này? Chúng ta, chúng ta..."
Bởi vì quá khẩn trương, cô nói chuyện có chút cà lăm, nói năng cũng trở nên lộn xộn.
Đáy mắt Quân Mặc Hàn lướt qua một đạo quang mang, tràn đầy sắc thái thần bí, ngón tay thon dài thấm lạnh nhẹ nhàng ấn lên bờ môi cô, chậm rãi miêu tả hình dạng cánh môi của cô.
Phong Tố Cẩn chỉ cảm thấy oanh một tiếng, toàn thân nóng lên, đầu óc đều là một mảnh trống không.
Cô không biết bản thân mình như thế nào, chỉ cảm thấy người đàn ông ở trước mắt có gương mặt đẹp như vẽ, khóe môi mang theo nụ cười như có như không, giống như đang câu hồn nhiếp phách.
Quân Mặc Hàn cúi đầu, nói ở bên tai Phong Tố Cẩn.
"Xuỵt, đừng lên tiếng, suy nghĩ thật tốt một chút, tối hôm qua em cầu xin tôi như thế nào."
Thanh âm của Quân Mặc Hàn phảng phất như tiếng đàn ngọc, khi nói chuyện, hơi thở vươn vấn bên tai của cô, thổi vào cổ, kích thích từng chuỗi cảm giác tê dại.
Loại cảm giác này vô cùng lạ lẫm, khiến thân thể Phong Tố Cẩn run rẩy, trong mắt mang theo tia quang mang luống cuống, có một loại hương vị vô cùng đáng thương.
Cô cũng không biết cái vẻ mặt này lại vô thức dụ dỗ người khác muốn hung hăng bắt nạt cô.
Ánh mắt Quân Mặc Hàn có chút phức tạp, cố gắng đè nén hạ thân đang xao động trở mình đầy khát vọng, cánh tay vẫn khóa ở bên eo Phong Tố Cẩn như cũ.
Dưới âm thanh mị hoặc của Quân Mặc Hàn, Phong Tố Cẩn không tự chủ được nghĩ lại chuyện tối hôm qua.
Cô chỉ cảm thấy như có một làn pháo hoa nổ tung, cô lập tức bình tĩnh để nhớ lại đến cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, mặt thoáng cái đã ửng đỏ, hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.
⬅ Trước Tiếp ➡