Aaaa...
Cô không muốn gặp người nữa, làm sao cô có thể nói ra những lời như thế, làm sao có thể làm những chuyện như vậy đối với người đàn ông trước mắt này chứ!
Phong Tố Cẩn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thật không nghĩ đến sẽ có một ngày cô lại biến thành một nữ lưu manh.
"Đúng... Thật xin lỗi, thật xin lỗi... Tôi, tôi không phải là cố ý..."
Quân Mặc Hàn nhìn Phong Tố Cẩn giống như muốn khóc, mi tâm nhảy lên.
"Chỉ một câu xin lỗi là qua chuyện?"
Phong Tố Cẩn khóc không ra nước mắt, cho dù vẻ ngoài của cô có kiên cường như thế nào thì ở phương diện này cô vẫn rất ngây thơ, bởi thế cô đem đầu mình vùi sâu vào ngực Quân Mặc Hàn, thật muốn đem mình chôn xuống.
"Tôi... tôi không biết."
Nhìn cô gái nhỏ như một con đà điểu, Quân Mặc Hà nhẹ nhàng cười một tiếng, đuôi lông mày đều mang theo một tia ấm áp.
Hắn nhẹ nhàng vỗ đầu Phong Tố Cẩn, động tác rất ôn nhu.
"Đây là lần đầu tiên tôi bị nữ nhân làm như thế... Khụ..."
Quân Mặc Hàn chỉ nói một nửa lời, sau đó ho khan một tiếng.
Phong Tố Cẩn lại càng luống cuống.
"Xin lỗi, thật sự là tôi không phải cố ý, tối hôm qua... tối hôm qua cảm ơn anh đã cứu tôi."
Quân Mặc Hàn thở dài trong lòng, thật là một cô gái ngốc, có lẽ ở phương diện này cô đều không hiểu gì cả.
Quân Mặc Hàn than thở.
"Chẳng lẽ em không có ý định đền bù tổn thất cho tôi sao? Dù sao thì cũng vì cứu em mà tôi đã hi sinh rất nhiều."
Phong Tố Cẩn chớp đôi mắt mông lung, hoàn toàn bị Quân Mặc Hàn mê hoặc, cắn răng nói.
"Tôi... Tôi không có cái gì cả, không biết phải bồi thường cho anh như thế nào. Chờ tôi, chờ sau này tôi có năng lực..."
Lông mi Quân Mặc Hàn đẹp như tranh vẽ, che khuất ánh sáng yếu ớt nơi đáy mắt.
"Không cần sau này, em có thể bồi thường ngay bây giờ."
Phong Tố Cẩn cho rằng chính mình nghe lầm.
"Sao? Tôi cái gì cũng không có."
"Thứ em có chính là bản thân em, ân cứu mạng này, đây không phải là bằng chứng để hai ta hứa hẹn sao? Chẳng lẽ em định đổi ý? Nói tóm lại là, em không muốn chịu trách nhiệm?"
Phong Tố Cẩn cảm giác trong đầu vang lên một tiếng sét, hoàn toàn khiến cô như một kẻ ngốc..
"Không phải, tôi vẫn sẽ chịu trách nhiệm mà."
Quân Mặc Hàn cười cười, ánh mắt chan chứa, hết sức quyến rũ.