Ninh Nhứ sau khi bình phục liền cảm thấy thân thể nhẹ nhàng sảng khoái hơn rất nhiều, hôm nay nàng đang đi dạo trong sân thì chợt thấy người hầu đang bận rộn quét dọn trang trí, khi hỏi ra thì mới biết hôm nay là sinh thần của Dạ Chỉ.
Chàng làm Vương thượng Dạ Lan đến mức vô cùng tiêu sái, một nhóm cao quan lão thần đưa bầu đoàn thê tử đến chúc mừng thì bị chàng chặn hết ở ngoài cửa cung. Ồn à ồn ào không bằng tự mình chuẩn bị rượu thịt thịnh soạn trong điện, đương nhiên có Ninh Nhứ bên cạnh thì càng thêm mỹ mãn.
Mặc dù không thiết yến nhưng Dạ Chỉ vẫn mời một vài người bạn đã quen biết từ nhỏ đến tâm tình, vì nói những chuyện có liên quan đến chính sự, Ninh Nhứ chủ động tránh mặt. Cách lớp rèm nàng nhìn Dạ Chỉ cười lớn tiếng ăn thịt uống rượu, biết chàng đang vui vẻ thoải mái nên nàng bước vào trong nghỉ ngơi.
Đã cơm no rượu say tất nhiên sẽ muốn ôm mỹ nhân vào lòng, một người đưa đến vài vũ nữ tốt nhất trong thành, nhạc vừa tấu lên, mỹ nhân liền duyên dáng nhảy múa, các huynh đệ đồng thanh khen ngợi, nhưng Dạ Chỉ lại không hề cảm thấy hứng thú.
Khi đã chè chén thỏa thuê, mọi người lần lượt cáo từ, Dạ Chỉ say khướt vén rèm lên, Ninh Nhứ bừng tỉnh, thấy chàng đi đến thì bước lên nghênh đón.
Dạ Chỉ nắm chặt tay nàng, như sợ nàng chạy trốn, chàng vùi đầu vào vai nàng hỏi “Sao còn chưa ngủ?”
“Vừa rồi bên ngoài náo nhiệt như vậy, ta làm sao ngủ được.” Ninh Nhứ vừa định nằm xuống thì nghe thấy tiếng nhạc vang lên cùng tiếng nam nữ cười đùa, không khỏi phiền lòng nên phải ngồi dậy.
“Chàng uống bao nhiêu mà mùi rượu nồng quá.” Ninh Nhứ ngửi được mùi rượu nồng nặc trên người chàng, nhíu mày như đang trách cứ.
Trách chàng nhưng chàng lại thấy vui, chứng tỏ Ninh Nhứ cũng quan tâm đến chàng.
“Nói chuyện vui quá nên uống thêm vài chén, không sao đâụ” Dạ Chỉ hôn lên xương quai xanh tinh xảo của nàng, hơi thở ấm áp lướt qua làn da trắng nõn của nàng, để lại một vệt hồng nhạt.
“Nghe nói Lục gia vừa có thêm một đứa nhỏ, rất đáng yêụ” Dạ Chỉ nói.
Ninh Nhứ lơ đãng đáp lại, không hiểu ý chàng lắm, chỉ từ xa liếc nhìn mẫu thêu chưa hoàn thiện trên bàn.
Ninh Nhứ cả ngày không ra ngoài nên y phục nàng đang mặc nhẹ nhàng hơn bình thường rất nhiềụ Dạ Chỉ cách lớp vải mỏng sờ lên bụng nàng, cùng lúc chàng nghĩ, với vẻ ngoài mỹ lệ của nàng, đứa bé nàng sinh ra nhất định sẽ đáng yêu hết phần thiên hạ.
“Dạ Chỉ...” Ninh Nhứ lên tiếng. Nam nhân đang càn quấy, xoa xoa phần thịt mềm mại trên bụng nàng, làm dấy lên một cảm giác nóng như thiêu đốt, bàn tay chàng từ từ đi lên, vòng quanh bộ ngực tròn trịa của nàng rồi nắn bóp khiến y phục nàng nhăn nhúm.
Ninh Nhứ vốn định ngăn chàng lại nhưng chợt nhớ ra hôm nay là sinh thần của chàng. Tùy chàng vậy, Ninh Nhứ nghĩ như thế.
Chỉ là nàng không biết nam nhân này được voi đòi tiên, thấy nàng ngầm cho phép thì hơi dùng sức kéo vạt áo phía trước của nàng, bộ ngực sắp lộ ra khẽ đung đưa, một bên vú trắng tuyết bị chàng tóm lấy, núm vú xinh xắn hồng hào lộ ra trong không khí. Đôi mắt màu hổ phách của nàng dường như tụ lại thành một lớp sương màu mật ong, ngượng ngùng nhìn Dạ Chỉ.
Ánh nến tuy mờ ảo nhưng lại soi chiếu rõ ràng dáng người yêu kiều của nàng, đường cong quyến rũ phản chiếu thành chiếc bóng trên tường. Nhìn vào chiếc bóng có thể thấy rõ miệng nam nhân đang ngậm liếm nhụy hoa xinh đẹp, thân thể mảnh khảnh của nữ nhân đang khẽ run, nàng vừa hồi hộp cũng vừa sung sướng.
Thật ra nàng và Dạ Chỉ chỉ mới thân mật vài lần, đây là lần đầu tiên nàng để chàng liếm như vậy.
Lưỡi thô ráp của nam nhân lướt qua bầu ngực mẫn cảm của nàng khiến nàng phải “ưm a” rên ɾỉ, nam nhân thích thú bèn dùng răng nhẹ nhàng bắt lấy viên tròn tròn đã cứng, đầu lưỡi cọ mạnh lên phần đỉnh. Mỹ nhân thơm mềm liền ngã về phía chàng, cũng may được chàng ôm chặt vào lòng.
Núm vú Ninh Nhứ đau ngứa đến tê dại, tựa như toàn bộ sức lực trong cơ thể nàng đã bị chàng bá đạo cướp đi hết, hiện giờ chỉ có thể nhìn chàng bằng ánh mắt ai oán. Ai ngờ Dạ Chỉ lại không hề biết hối lỗi, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ “Sau này nếu Nhứ Nhi làm mẫu thân, nàng cũng phải chịu khổ như vậy.”
Toàn là những lời cãi chày cãi cối, nếu nàng làm mẹ thì cũng chỉ để cho con của nàng chứ không phải cho chàng. Nhưng mà, nếu nàng thành mẫu thân thì Dạ Chỉ chính là Phụ vương của con. Nghĩ đến con của nàng và Dạ Chỉ, nàng không khỏi ngơ ngác hồi lâu, mãi đến khi Dạ Chỉ bế nàng đi đến bên giường, nàng mới hoàn hồn nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì say khướt của Dạ Chỉ. Nàng chợt cảm thấy có chút vui vẻ liền nở nụ cười, nâng bàn tay trắng xanh lên vuốt nhẹ cằm nam nhân.
Hành động này nàng làm trong vô thức, khi Ninh Nhứ chạm vào làn da nóng bỏng, nàng mới cảm thấy không ổn. Sau khi rút tay lại thì như bị lửa thiêu, trong ánh mắt nam nhân chỉ có nàng, không hề dời đi.
Dạ Chỉ đã lâu không được thấy nụ cười rung động tâm can của nàng, ánh mắt chàng vốn vì rượu ngon mà mông lung, giờ thì càng nhìn càng rõ.
Nếu được, chàng hi vọng Ninh Nhứ có thể vĩnh viễn nở nụ cười không sầu không lo.
Hai người đã nằm song song trên giường, lúc nam nhân đè lên, Ninh Nhứ thậm chí còn nghe được tiếng ván giường cọt kẹt, nhưng chàng lại cực kỳ cẩn thận chống đỡ cơ thể không để nàng bị đè đaụ