⬅ Trước Tiếp ➡
Y phục đang chỉnh tề của nàng bị chàng xé nát, làn da non mềm trắng trẻo như lộ ra toàn bộ, Ninh Nhứ không khỏi giận chàng lỗ mãng, lần nào cũng gấp gáp vội vàng như thể nàng sẽ biến mất ngay trong nháy mắt.
Ninh Nhứ chỉ nghĩ rằng sinh thần của chàng thì nên chiều theo chàng, khi chàng vừa ướt át vừa triền miên hôn nàng, nàng đắn đo suy nghĩ nên đáp lại thế nào, nhưng cuối cùng vẫn thu lưỡi lại, để mặc chàng mạnh mẽ cướp đoạt vị ngọt ngào trong miệng.
Nụ hôn vừa sâu vừa dài khiến Ninh Nhứ quên luôn cả thở, khuôn mặt nhỏ nghẹn đỏ, hơi thở dồn dập hỗn loạn, còn có cả tiếng nức nở nghẹn ngào. Lúc này Dạ Chỉ mới chịu rời khỏi cánh môi mềm của nàng, kề sát vào gương mặt trắng nõn, thở ra từng hơi nóng ẩm.
Hơi thở như lông vũ lướt trên má khiến Ninh Nhứ cảm thấy ngứa, mùi rượu nồng trên người chàng dường như cũng khiến nàng say, nàng híp mắt, hàng mi rậm khẽ run, giữa hai chân đã chảy ra chất dịch dinh dính. Nàng kinh ngạc rồi ngượng ngùng không muốn Dạ Chỉ biết được nên vội khép chặt hai chân, nhưng kiểu giấu đầu hở đuôi này lại khiến Dạ Chỉ chú ý.
Trên gương mặt tuấn tú của chàng lộ ra vẻ thấu hiểu, bàn tay từ đầu gối nàng đi lên, chạm đến chỗ nào cũng mềm mại mịn màng, chàng chẳng tốn sức mở rộng hai chân nàng. Quần lót đã ướt sũng, muốn lừa gạt giấu giếm cũng không được.
“Ướt rồi.” Ngữ điệu tường thuật thẳng thừng của chàng khiến Ninh Nhứ càng thêm thẹn thùng, sao nàng có thể vô liêm sỉ như thế, chàng chỉ mới vừa chạm vài cái đã khơi dậy du͙c vọng thầm kín của nàng.
“Chàng… giúp ta với…” Nếu không phải lúc này tiểu huyệt trống rỗng như đói khát đến cùng cực, Ninh Nhứ tuyệt đối sẽ không mở miệng cầu xin chàng.
Sắc mặt Dạ Chỉ sáng bừng, niềm vui lan đến cả khóe mắt và đuôi lông mày, chàng bật cười, sau đó đôi môi mỏng kề sát vành tai nhỏ nhắn tinh xảo như trân châu của nàng, chàng nói “Ta rất sẵn lòng.”
Nam nhân thả ra hung khí của mình, động tác vô cùng anh tuấn tiêu sái, dương vật dữ tợn đang nhô cao. Ninh Nhứ vội liếc một cái, không dám nhìn quá lâu, hung khí vừa to vừa nóng của chàng luôn có thể nhấp vào tiểu huyệt mong manh làm nàng sung sướng đến mất hồn, nhưng Ninh Nhứ vẫn có chút sợ hãi.
Vật đó đang ở sát cửa huyệt của nàng, đã dính một ít dịch hoa dâm mỹ, cứ như cây bút chấm mực ở xung quanh vườn hoa cỏ tươi tốt của nàng để phác họa nên cánh hoa ở giữa. Tiểu huyệt ra nhiều nước hơn, dính lên đầu dương vật hơi vểnh lên của chàng, sau đó chàng bôi lên vùng đùi trong mịn màng của nàng, hạ thân nàng càng lúc càng ướt dầm dề.
Chàng đâu phải đang giúp nàng, rõ ràng là đang bắt nạt nàng. Ninh Nhứ giận dỗi, nũng na nũng nịu mắng chàng “Đừng bắt nạt ta nữa mà.”
Dạ Chỉ không nghe, tiếp tục chọc ghẹo cửa huyệt của nàng, nhớ đến có đôi lúc chàng cũng bướng bỉnh như trẻ con, Ninh Nhứ liền có biện pháp để trị chàng.
Nàng chỉ dùng một ngón tay mon men theo lồng ngực chàng, chậm rãi mơn trớn rồi dừng lại ở bụng dưới của chàng vẽ một vòng, cắn nhẹ môi dưới mơ hồ hỏi “Được không...”
Dạ Chỉ làm gì còn có tâm tình để trả lời nàng, gập hai chân nàng lên, dương vật to đâm xuyên vào huyệt đạo đang căng của nàng, làm từng cái nếp gấp tham lam bên trong phải giãn ra.
Ninh Nhứ bị chàng húc mạnh đến nỗi hét lớn, chàng kiên nhẫn nghiền ép vách trong chật hẹp một lát. Lúc này làn da trắng nõn mịn màng của Ninh Nhứ đã ửng hồng lên như quả đào, cực kỳ quyến rũ.
Dương vật của Dạ Chỉ chôn sâu, lúc chàng rút ra, mọi phần thịt mềm bên trong tiểu huyệt yêu kiều đều mút chặt như muốn thuyết phục chàng ở lại khiến eo chàng tê rần. Chàng càng thọc mạnh về phía trước, hung khí tráng kiện làm tiểu huyệt đáng thương căng thành một lỗ tròn, chàng lại tiếp tục nhấp sâu nhiều lần, cọ xát làm tiểu huyệt nàng sưng đỏ.
“Hưm… ưm a…” Ninh Nhứ dù sao cũng vẫn thấy ngượng, không dám lớn tiếng rên ɾỉ, nàng im lặng kiềm chế trông càng đáng thương.
Dạ Chỉ hôn lên đôi môi cánh hoa của nàng, nàng yêu kiều như một mồi lửa thiêu đốt máu toàn thân chàng. Chàng cảm thấy xỏ xuyên vào ngọc hộ của nàng, cọ xát vách hoa huyệt của nàng vẫn còn chưa đủ thỏa mãn, thậm chí chàng còn muốn nhét luôn cả hai túi tinh hoàn vào trong để huyệt đạo ấm áp và ướt át của nàng dịu dàng an ủi, hôn mút.
Ninh Nhứ nhắm mắt lại, thân thể trần trụi không ngừng lắc lư theo chuyển động của nam nhân. Cả môi và răng cũng bị chàng chế ngự, hơi thở nàng gấp gáp hỗn loạn hòa quyện cùng tiếng thở dốc của chàng, nàng sắp tan chảy thành một bể mật dưới thân chàng.
⬅ Trước Tiếp ➡