Thường Tuệ Tuệ lập tức nói “Nếu mối tình đầu của mình là Lục Lễ, mình đây ngày hôm sau là có thể quên ngay.”
“Anh ta tên Lục Lễ?” Mạnh Thiển Thiển hỏi lại, Thường Tuệ Tuệ gật gật đầu “Siêu cấp phú nhị đại, siêu cấp có tiền, cũng siêu cấp hoa tâm, nghe nói tiêu rất nhiều tiền mua điểm mới tiến vào đại học Hải Thành, hình như là học cái gì đặc biệt ít người học, mình đều không nhớ rõ chuyên ngành kia gọi là gì.”
Mạnh Thiển Thiển “.....”
“Chu Ngạn học trưởng của cậu là điểm số thi vào xếp thứ hai.” Thường Tuệ Tuệ xem biểu tình Mạnh Thiển Thiển, cười phổ cập khoa học. Mạnh Thiển Thiển hoàn hồn, “Cái gì mà Chu Ngạn học trưởng của mình.”
Thường Tuệ Tuệ tiếp theo cười nói “Bất quá lợi hại nhất vẫn là Ứng Hạo học trưởng, anh ấy là Trạng Nguyên Hải Thành năm ấy.”
Mạnh Thiển Thiển không có hé răng.
Thành tích của anh, cô đọc làu làụ
Thường Tuệ Tuệ a một tiếng nói, “A, ba học trưởng chúng ta quen biết hình như đều là học bá siêu cấp, Đường Tuyển học trưởng tiến vào Hải Thành đã được thầy Nghiêm Hùng dụ dỗ đi làm học trò, chuyên môn nghiên cứu phát minh không người điều khiển, cũng là học bá a.”
Mạnh Thiển Thiển “A.”
“Cậu thật là mật thám a.” Mạnh Thiển Thiển nghĩ nghĩ, nói.
Thường Tuệ Tuệ vừa nghe, nhảy dựng lên đánh Mạnh Thiển Thiển, Mạnh Thiển Thiển cười nhanh chóng chạy, hai người chạy trốn ở vườn trường, tiếng cười lanh lảnh đại học, làm mọi người đều nhìn lại.
Ngày hôm sau, thức ăn cho chó mèo đưa tới trường học, sáng sớm liền có rất nhiều học sinh đi hỗ trợ. Mạnh Thiển Thiển buổi sáng có hai tiết, vừa tan học liền đem sách vở đưa cho Thường Tuệ Tuệ, sau đó liền chạy tới phòng cho mèo.
Cái phòng cho mèo này có chút an tĩnh, Mạnh Thiển Thiển vừa vào cửa liền nhìn thấy Ứng Hạo đứng ở cái bàn xem sổ ghi chép, anh nghe thấy động tĩnh nhấc mắt lên.
Bốn mắt nhìn nhaụ
Mạnh Thiển Thiển bước chân hơi ngừng, môi động liền nói “Học trưởng.”
“Ừ.” Anh một tay cắm ở túi quần, đáp lời.
Mạnh Thiển Thiển hỏi “Tình huống thức ăn cho mèo thế nào?”
“Rất tốt, bên này có sổ ghi chép, em nhìn xem.” Anh buông quyển ghi chép ra, tránh ra. Mạnh Thiển Thiển trước đã ở trên mạng nhìn một video, nhưng nếu nơi này có người chuyên nghiệp, vậy nhìn xem. Cô đi lên trước, duỗi tay cầm lấy quyển sổ màu lam kia, lập tức mở ra.
Cô hôm nay cột tóc đuôi ngựa thấp, vài sợi tóc buông xuống. Ứng Hạo lui về phía sau một bước, cầm di động đi hướng bên cửa sổ, dựa vào bên kia chơi di động. Mèo trong phòng trừ bỏ ngẫu nhiên kêu vài tiếng, liền an tĩnh. Mạnh Thiển Thiển nhìn nhìn, nghe thấy thanh âm mèo quát nhỏ kia kêu, cô quay đầu liền thấy.
Ứng Hạo chân dài giao điệp ngồi ở trên ghế, đầu ngón tay đang đùa với Tiểu Quất đang ngủ ngon giấc.
Mạnh Thiển Thiển hô “Học trưởng.”
Ứng Hạo đầu ngón tay hơi dừng.
Mạnh Thiển Thiển thấy Tiểu quất như vậy, hiển nhiên là đè đến miệng vết thương, cô bước nhanh đi lên trước, khom lưng nhẹ nhàng mà điều chỉnh cơ thể Tiểu Quấ, để nó nằm nghiêng, cổ duỗi ra, miễn cho áp đến miệng vết thương. Cô nói thầm một tiếng, “Nó hiện tại cần nghỉ ngơi....”
Như là nói cho chính mình nghe, lại như là nói cho Ứng Hạo nghe.
Ứng Hạo bàn tay thu trở về, cắm ở túi quần.
Hai người lúc này một người ngồi một người đứng, cách thật sự gần. Cao trung một năm kia có một ngày nghỉ học, Ứng Hạo chạy tới lớp học tìm cô, nhưng cô không ở, anh liền ngồi ở ghế trên chờ cô. Chờ cô trở lại phát hiện trên mặt bàn vở lung tung rối loạn, bị anh phá thành loạn như vậy.
Vì thế cô một bên nói thầm bên tai anh, mà cánh tay anh duỗi ra, trực tiếp ôm eo cô đến trên đùi anh ngồi, cười nói “Em như thế nào dong dài như vậy.”