⬅ Trước Tiếp ➡
Mạnh Thiển Thiển lúc này thanh âm dần dần nhỏ rất nhiều, phía sau những lời nói nó cần nghỉ ngơi nuốt trở vào. Phòng càng thêm an tĩnh, Mạnh Thiển Thiển hướng bên cạnh dịch hai bước, kéo ra khoảng cách. Ứng Hạo chân dài di chuyển, đem cánh tay từ túi quần rút ra, đứng lên, rời đi nơi này.
Anh vừa đi, Mạnh Thiển Thiển hô hấp hơi ngừng, tiếp theo lại trùng xuống, trùng xuống lại có trống trải vô tận.
Phía sau có thanh âm ghế dựa kéo ra.
Anh như là thay đổi ngồi vào ghế dựa.
Mạnh Thiển Thiển thu hồi suy nghĩ, đầu ngón tay vuốt theo lông Tiểu Quất. Tiểu Bạch nhìn thấy Mạnh Thiển Thiển tới, cũng nhấc chân đi tới, chỉ có meo meo kêu, nhìn dáng vẻ cũng không quá thoải mái. Mạnh Thiển Thiển thật sự đau lòng, lập tức đem Tiểu Bạch bế lên, trong khoảng thời gian này phòng mèo được mấy học muội thu thập thật sự sạch sẽ, còn ở đặt hai cái ghế dựa sô pha bên cửa sổ bên này, Mạnh Thiển Thiển ôm Tiểu Bạch ngồi ở ghế sô pha, thấp giọng nói “Tiểu Bạch a, em chịu khổ.”
“Ngoan.... đau đớn chỉ là nhất thời....” Tiểu Bạch nhìn cô, như vậy giống đang hỏi vì cái gì đối với bọn nó như vậy, Mạnh Thiển Thiển đột nhiên cảm thấy khổ sở.
Đúng vậy, vì cái gì muốn đối với bọn nó như vậy, bọn nó ngay cả lựa chọn đường sống đều không có. Bởi vì không muốn bọn họ tiếp tục sinh sản, cho nên cưỡng bách bọn nó hạn chế sinh đẻ.
Lại qua mười phút.
Trong phòng càng an tĩnh, ngay cả thanh âm nữ sinh thầm thì cũng không có. Nam sinh đang ngồi làm việc trên ghế nhấc mắt lên, nhìn thấy nữ sinh trên tay ôm Tiểu Bạch ngã vào sô pha ở nơi đó ngủ gà ngủ gật. Ứng Hạo đôi mắt nhìn không ra cảm xúc, anh buông di động, thân mình dựa ra phía sau, liền như vậy ngây người vài giây, sau đó đứng dậy.
Lúc này cửa truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó Chu Ngạn đi đến. Ứng Hạo tiếng nói có chút thấp, không kiên nhẫn nói “Nói nhỏ chút.”
Chu Ngạn cười đang muốn nói chuyện, vừa chuyển đầu nhìn thấy nữ sinh dựa vào trên sô pha, tóc đuôi ngựa thấp của cô rũ ở ngực cùng mèo nhỏ dây dưa ở bên nhaụ
Tiếng bước chân Chu Ngạn nháy mắt nhẹ hơn rất nhiềụ Anh đem áo khoác cởi ra, thấp giọng hỏi nói “Em ấy ngủ khi nào?”
Ứng Hạo nhìn áo khoác trong tay anh ấy một cái, thu hồi tầm mắt ngồi trở lại trên ghế, chân dài giao điệp, biểu tình lười nhác, “Không biết, có khả năng mới vừa ngủ đi.”
Chu Ngạn cười cười, đi lên trước, nhẹ nhàng mà đem áo khoác khoác ở trên vai Mạnh Thiển Thiển. Mèo trắng nhỏ trong lòng ngực cô cũng ngủ theo rồi, rất ấm áp cũng rất đáng yêụ
Anh ấy an tĩnh nhìn cô vài giây, sau đó đi qua chỗ khác làm việc. Ứng Hạo chơi trò chơi ở chế độ tắt tiếng, Chu Ngạn đi tới, lại liếc mắt một cái nhìn dấu cắn hình trăng non trên tay anh.
Chu Ngạn cùng anh ở ký túc xá đã hơn một năm, kỳ thật cũng gần đây mới phát hiện dấu răng này rõ ràng như vậy. Anh ấy cười hỏi “Cậu có phải rất yêu bạn gái cũ hay không?”
Trong trò chơi, Ứng Hạo thao tác nhân vật tại giữa nguy cơ tứ phía trực tiếp trúng đạn, màn hình đen nhánh. Ứng Hạo nhanh chóng ấn màn hình, một lần nữa thao tác nhân vật, thanh âm tản mạn, “Không có yêụ”
Chu Ngạn cười, anh ấy nói “Phải không? Tôi không tin.”
Ứng Hạo không có lại phản ứng anh ấy.
Chu Ngạn cười khẽ, cũng không muốn nhìn trộm riêng tư của người khác, cho dù là anh em. Anh ấy xoay người đi đến xem Tiểu Quất nửa ngủ nửa tỉnh, lại đi xem Mạnh Thiển Thiển ngủ đến có chút sâụ
Ứng Hạo nhìn đồng hồ, “Tôi đi ăn cơm trước.”
Chu Ngạn đứng thẳng thân mình, phất tay.
Anh ấy hỏi Ứng Hạo “Thiển Thiển ăn cơm chưa?”
Ứng Hạo bước chân hơi dừng, một giây sau nói “Có khả năng là chưa.”
Chu Ngạn gật đầụ
⬅ Trước Tiếp ➡