⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ đến đây, cơn giận trong anh bùng lên, khiến anh phải hít một hơi thật dài để kìm nén.
Anh kéo một chiếc ghế ngồi trước mặt cô, trong dáng vẻ như một kẻ thẩm phán.
“Cô khao khát đàn ông đến vậy sao?”
Giang Ly ngẩng đầu nhìn anh.
Trạm Lục Hành đón lấy ánh mắt cô, giọng lạnh lùng “Nếu không gặp tôi, cô có tin đám đàn ông đó đã xé xác cô ra không?”
Giang Ly không nghĩ mọi chuyện lại thành ra thế này. Cô chỉ muốn đi chụp ảnh mà thôi.
Thấy ánh mắt ngơ ngác của cô, Trạm Lục Hành nhíu mày, châm một điếu thuốc, rít mạnh một hơi.
“Chưa đủ tuổi chơi thì đừng bắt chước người ta. Mấy nơi đó không dành cho cô.”
Thế còn anh thì sao? Quen thuộc nhỉ? Đàn bà không nên đến, vậy đàn ông đến đó thì làm gì? Ai mà chẳng biết.
Giang Ly cũng tức giận không kém, lửa trong lòng bốc lên.
“Anh đến được thì tôi cũng đến được. Chân tôi, tôi đi đâu là việc của tôi, anh quản gì?”
Trạm Lục Hành nhíu chặt mày, giọng lạnh băng “Cô thật cứng đầụ”
“Vậy thì ly hôn đi Dù tôi có mất mặt thì cũng chỉ mất mặt bản thân, chẳng liên quan gì đến anh.”
“Cô muốn ly hôn lắm sao? Đừng mơ, tôi không ly hôn đâụ”
“Vậy anh cứ đợi đấy. Hy vọng lúc nhận được cái sừng xanh, anh sẽ không sốc quá.”
“Cô dám ” Trạm Lục Hành gằn giọng, mắt tóe lửa. “Giang Ly, cô thật sự nghĩ tôi không làm gì được cô sao? Nếu cô làm điều gì khiến nhà họ Trạm mất mặt, cả nhà họ Giang cũng đừng mong sống yên ”
Giang Ly sững người, kinh ngạc nhìn anh. Anh muốn trả thù cả nhà cô chỉ vì cô ngɵạı tình sao?
Bỗng chốc, cô hiểu ra. Anh không chịu ly hôn, tối nay cứu cô cũng không phải vì quan tâm cô, mà chỉ vì không muốn nhà họ Trạm bị mất mặt.
Anh không chỉ ghét cô, mà còn căm ghét cả nhà họ Giang.
Nước mắt cô không kìm được, từng giọt rơi xuống má.
Cô sớm đã biết anh không hề quan tâm đến cô. Đời trước, cô còn phải chịu những điều tàn nhẫn hơn nhiều từ anh.
Nhưng tại sao anh ta lại dùng gia đình cô để uy hiếp?
Giang Ly không muốn nhìn thấy anh nữa.
Cô lặng lẽ đứng dậy, nhưng ngay khi chân chạm đất, cơn đau nhói ập đến, đau đến tận xương tủy.
Lúc này, cô chỉ muốn cuộn tròn trong vòng tay "êm êm", đắp chăn ấm áp và ngủ một giấc vô tư lự.
Cô tập tễnh bước về phía cầu thang, nhưng vừa bước lên bậc đầu tiên, cơn đau khiến cô khuỵu xuống.
Trạm Lục Hành nhìn bóng dáng cô đơn, đau buồn mà vẫn cứng đầu của cô, hừ lạnh một tiếng, quay lưng bỏ đi.
Tiếng cửa đóng sầm vang lên khiến Giang Ly nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt lăn dài trên má.
Không biết đã ngủ bao lâu, Giang Ly từ từ mở mắt, nhìn ra cửa sổ một cách trống rỗng.
Tiếng bước chân dồn dập “cộp cộp” từ xa tiến lại gần.
Cô biết đó là Bạch Tiểu Tiểu, bởi chỉ có cô ấy mới có chìa khóa nhà cô.
Bạch Tiểu Tiểu đẩy cửa bước vào, hét toáng lên
“Giang Ly Cậu nổi tiếng rồi ”
Giang Ly quay lại với gương mặt không chút cảm xúc.
Bạch Tiểu Tiểu ngồi phịch xuống bên cạnh cô, móc điện thoại ra cho cô xem.
Trên màn hình đầy những bài đăng và bài báo về cô tối qua ở quán bar, toàn là những bài mà Bạch Tiểu Tiểu đã lưu lại.
“Người đẹp lạnh lùng gây nên trận chiến thế kỷ.”
“Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, ba nghìn dũng sĩ vì ai mà đánh nhau?”
Những bài viết đều đi kèm với các bức ảnh mà Bạch Tiểu Tiểu chụp tối qua.
Nhiều nhân chứng cũng thêm mắm dặm muối kể lại sự hỗn loạn, náo nhiệt tối qua, khiến bình luận và lượt chia sẻ của cư dân mạng bùng nổ.
“Đẹp quá Đỉnh cao của thần thái Đây đúng là bức ảnh của năm ”
“Đôi chân này có thật không vậy? Chị ơi, em nguyện vì chị mà ở biệt thự, lái siêu xe ”
“Đừng nói đàn ông không kiềm chế được, chứ em cũng không kiềm được. Chị ơi yêu em đi ”
⬅ Trước Tiếp ➡