⬅ Trước Tiếp ➡
Bạch Tiểu Tiểu hào hứng lướt qua từng trang, đọc to những bình luận.
Giang Ly đẩy điện thoại của cô ấy ra, mệt mỏi nói “Đưa túi của tớ đây.”
Bạch Tiểu Tiểu vội lấy chiếc túi bỏ quên ở quán bar tối qua đưa cho cô.
Giang Ly lục điện thoại trong túi, đúng lúc có cuộc gọi đến.
“Alô, chị, người trên mạng đó là chị à?” Giọng Giang Thần hào hứng vang lên trong điện thoại.
“Không phải.”
“Chị...”
Giang Thần còn muốn nói thêm, nhưng Giang Ly đã cúp máy.
“Giang Giang, mình tranh thủ hot trend này mà làm nổi đi, cậu có thể làm hotgirl mạng đấy ” Bạch Tiểu Tiểu vừa treo áo khoác của Giang Ly lên vừa bước ra từ phòng thay đồ.
“Mình không hứng thú. Hôm nay cậu rảnh không?”
“Có chứ ”
“Vậy cậu đưa mình đến bệnh viện được không? Chân mình bị trẹo, sợ là gãy xương rồi.”
Giang Ly vén chăn, lộ ra cổ chân sưng to như củ cải cho Bạch Tiểu Tiểu xem.
Bạch Tiểu Tiểu kêu lên “Trời ơi, nghiêm trọng thế này, hôm qua đúng là quá loạn rồi ”
“Gọi xe cấp cứu giúp mình đi.”
“Mình gọi anh Bạch đến luôn nhé. Anh ấy vừa đưa mình về, chắc chưa đi xa.”
Trong đầu Giang Ly hiện lên hình ảnh Bạch Mộc Trạch, lâu rồi cô không gặp anh.
“Không ổn đâu, anh Bạch còn có tiết học mà.”
“Không sao, anh ấy dạy buổi chiềụ” Vừa nói, Bạch Tiểu Tiểu vừa cầm điện thoại gọi ngay.
Bạch Mộc Trạch là anh trai ruột của Bạch Tiểu Tiểu, một học bá trong học bá, hiện là giảng viên đại học.
Chẳng mấy chốc, tiếng xe hơi vang lên từ bên ngoài.
Bạch Tiểu Tiểu dẫn Bạch Mộc Trạch vào phòng ngủ.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Bạch Mộc Trạch, Giang Ly cảm thấy tim mình ấm lại.
Anh Mộc Trạch là một người rất dịu dàng, ít nói, luôn toát lên vẻ điềm đạm và chín chắn đặc trưng của một học bá.
Hồi tưởng lại kiếp trước, những ngày tháng ở bên Tiểu Tiểu và anh Mộc Trạch có lẽ là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của Giang Ly.
“Anh Mộc Trạch.” Giang Ly khẽ gọi.
Bạch Mộc Trạch ngẩng lên nhìn cô một cái, rồi bước tới kiểm tra vết thương.
“Hôm qua em bị trẹo chân mà không xử lý gì sao?” Bạch Mộc Trạch hỏi.
“Không ạ.”
“Giang Giang ở một mình, anh còn lạ gì đâụ”
“Ở một mình đâu có nghĩa là cô ấy ngốc đến mức không biết bôi thuốc chứ?” Gương mặt Bạch Mộc Trạch thoáng vẻ không vui.
Hả? Anh ấy đang giận sao? Sao nói chuyện có vẻ gắt thế này?
“Em có thể tự đi được không?” Bạch Mộc Trạch hỏi tiếp.
“Nếu đi được thì em đã không gọi anh đến rồi ” Tiểu Tiểu nhanh nhảu đáp thay.
Bạch Mộc Trạch gõ nhẹ lên trán cô em gái, “Em lắm lời quá đấy.”
Tiểu Tiểu ôm đầu xuýt xoa. Nhìn hai anh em đùa giỡn, Giang Ly cũng cảm thấy tâm trạng vui lên đôi chút.
“Em không đi được.”
Bạch Mộc Trạch suy nghĩ một lát rồi nói “Anh sẽ bế em xuống.”
“Ôi trời, bế kiểu công chúa, lãng mạn quá đi ” Tiểu Tiểu reo lên, mắt sáng lấp lánh.
Bạch Mộc Trạch liếc cô một cái, không buồn đáp lời, cúi người bế Giang Ly lên.
Giang Ly đỏ mặt, vòng tay qua cổ anh. Cảm giác cơ thể bỗng chốc nhẹ bẫng làm cô ngại ngùng.
Cô lén quan sát Bạch Mộc Trạch, lâu rồi không gặp, anh trông trưởng thành hơn trong ký ức của cô.
Khác với nét sắc sảo, hoang dã của Trạm Lục Hành, Bạch Mộc Trạch mang vẻ đẹp thư sinh, sáng sủa kiểu Á Đông.
Da anh trắng, ngũ quan hài hòa, ánh mắt dịu dàng, đường nét gương mặt ưu tú nhưng không hề sắc lạnh, mà mang đến cảm giác ấm áp.
Bế một người lớn mà không thấy anh thở gấp, chắc chắn anh phải tập luyện thường xuyên.
Suốt buổi sáng, anh đưa Giang Ly đi khám rồi cả ba người cùng trở về sau khi kiểm tra xong.
“Hôm nay cảm ơn hai người nhé. Khi nào lành, em sẽ mời mọi người đi ăn.”
“Em sẽ ghi nợ nhé. Giờ em bắt đầu tìm quán ăn đây.” Tiểu Tiểu cười tít mắt.
“Không thành vấn đề.”
Bạch Mộc Trạch lấy thuốc ra nhưng không thấy chỗ để, anh liền hỏi “Cái tủ đầu giường của em đâu rồi?”
⬅ Trước Tiếp ➡