⬅ Trước Tiếp ➡
Phong Ngôn lại nghiêm túc nhận lời cô như một lời khen ngợi, trên mặt hiện lên chút thẹn thùng hiếm thấy “Không cần cảm ơn.”
Lục Miểu Miểu nghẹn lời, nhớ ra rằng đầu óc anh vốn không biết phân biệt giữa lời đùa và lời thật.
Dù thế nào, ít nhất căn phòng này vẫn còn là nơi hai người có thể nghỉ ngơi.
Cô ấn anh ngồi xuống chiếc giường nhỏ màu hồng nhạt tɾong phòng, giọng đầy kiên nhẫn
“Trước hết, đi tắm sach sẽ đã được không? Người anh dính dính, khó chịu lắm đúng không?”
Thấy anh không phản ứng, cô nói tiếp “Nếu không chịu tắm, anh chỉ có thể ngủ dưới sàn lạnh lẽo. Giường của tôi, anh không được phép ngủ.”
Nghe vậy, Phong Ngôn bỗng hoảng hốt. Anh há miệng như muốn nói gì đó, nhưng càng gấp gáp lại càng không thốt nên lời. Trong cơn bối rối, anh cắn ma͙nh vào môi dưới của mình.
Lục Miểu Miểu nhanh chóng kéo tay anh ra, cứu lấy đôi môi tội nghiệp vừa bị anh cắn đến đỏ tấy.
“Muốn nói gì thì từ từ thôi, đừng vội.” Giọng cô nhẹ nhàng, tay khẽ vuốt lưng anh để trấn an.
Mím chặt môi, đôi mắt đỏ hoe, Phong Ngôn ngẩng đầu nhìn cô đầy vẻ tủi thân. Một lúc lâu sau, anh chậm rãi nói, từng chữ một
“Không muốn... Không muốn một mình...”
Anh nắm chặt lấy vạt áo của cô, đôi tay run rẩy, sợ rằng cô sẽ bỏ rơi anh.
“Được, được rồi. Tôi không bỏ anh lại đâụ” Miểu Miểu dịu giọng, cố gắng dỗ dành. “Anh ngoan ngoãn đi tắm, tôi sẽ ở ngay bên ngoài, không đi đâu cả. Tắm xong tôi còn bôi thuốc cho anh.”
Nghe thấy lời hứa, Phong Ngôn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Miểu Miểu đứng dậy đi vào phòng tắm, kiểm tra nước ấm đã sẵn sàng. Cô cẩn thận dẫn anh vào, chỉ vào những chai lọ trên kệ và nói
“Cái này để gội đầu, cái này để tắm. Anh ngoan ngoãn tắm rửa đi nhé, tôi ở ngay bên ngoài chờ.”
Phong Ngôn nghiêm túc nhìn the0 hướng tay cô chỉ, cố gắng ghi nhớ. Anh đưa tay cầm lấy chai sữa tắm màu hồng nhạt, bất giác nghĩ Nó mềm mại, thơ๓ tho, giống hệt Miêu Miêu…
Nhưng khi cô dứt lời, anh không trả lời ngay mà cứ đứng đó, nhìn chằm chằm vào các chai lọ, vẻ mặt ngơ ngác.
Thấy vậy, Lục Miểu Miểu lặng lẽ thêm chút nước ấm vào bồn, chờ đợi anh từ từ thoát khỏi thế giới riêng của mình.
Đột nhiên, Phong Ngôn lên tiếng gọi “Miêu Miêụ”
“Ừ?” Miểu Miểu đáp lại, nhưng nhận ra anh không nhìn mình mà ánh mắt đang dừng trên chai sữa tắm.
Anh nghiêm túc chỉ vào chai sữa tắm và lặp lại “Miêu Miêụ”
“…” Lục Miểu Miểu ngẩn người. Cô đã trở thành... chai sữa tắm từ lúc nào vậy?
Nhìn ánh mắt kiên quyết của anh, cô bất đắc dĩ gật đầu
“Được rồi, nó cũng là Miêu Miêụ Vậy anh ngoan ngoãn, tắm rửa cùng… Miêu Miêu này nhé?”
Nghe thế, Phong Ngôn thỏa mãn gật đầu, bắt đầu cởi áo sơ mi. Anh không hề tỏ ra ngại ngùng khi làm việc đó trước mặt cô. Hoặc có lẽ, trong thế giới của anh, khái niệm xấu hổ chưa từng tồn tại.
Lục Miểu Miểu thì khác. Má cô nóng bừng lên, vội xoay người đi ra khỏi phòng
“Tự anh tắm đi Tôi đi lấy quần áo cho anh.”
Vừa bước ra ngoài, Miểu Miểu đã nghe tiếng nước bắn tung tóe lớn từ trong phòng tắm.
“Không được động đậy ” Cô hét vọng vào, sợ rằng anh sẽ làm gì đó nguy hiểm.
Nghe thấy tiếng cô, Phong Ngôn cứng đờ, đôi tay vừa định mở cửa cũng dừng lại giữa không trung. Nhưng rồi, đôi mắt anh đầy lo lắng, tự hỏi Tiểu Miêu sẽ đi đâu sao?
Bên ngoài, Miểu Miểu vội vàng đi lấy quần áo. Cô không dám chậm trễ, vì biết nếu cô không quay lại trước khi anh đếm đến hai mươi, anh thật sự có thể trần trụi chạy ra tìm cô.
Trong phòng tắm, Phong Ngôn co mình trong bồn, ngón tay gõ đều đặn lên thành bồn theo từng giây đồng hồ.
Mười bảy… mười tám…
Khi anh đếm đến mười chín, tiếng bước chân của Miểu Miểu và giọng nói quen thuộc vang lên ngoài cửa
“Tôi về rồi ”
Động tác của anh khựng lại, đôi mắt đang ảm đạm bỗng sáng lên.
⬅ Trước Tiếp ➡