⬅ Trước Tiếp ➡
“Anh tắm đến đâu rồi?” Miểu Miểu đứng ngoài cửa hỏi.
Bên trong, giọng nói nhão nhoẹt của anh vọng ra “Miêu Miêu ”
“Là tôi đây.” Cô gật đầu, rồi nhận ra anh không thể nhìn thấy qua cánh cửa, liền nhanh chóng đáp lời.
Trong phòng tắm, Phong Ngôn cảm nhận trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. Anh không còn một mình. Tiểu Miêu thật sự quay lại, ở ngay bên ngoài.
Cảm xúc mãnh liệt dâng lên, anh không kìm được mà chìm cả người vào trong nước, tìm chút yên bình giữa cơn sóng lòng.
Chỉ một lát sau, anh ngoi lên khỏi mặt nước, thử gọi
“Miêu Miêu?”
“Ừ?” Giọng cô lập tức đáp lại.
Nghe thấy tiếng cô, trái tim Phong Ngôn từ từ bình ổn, nỗi bất an cũng tan biến.
Trong lòng, anh thầm nghĩ Có Miêu Miêu, mình sẽ không còn một mình nữa.
“Miêu Miêu?”
Giọng nói rầu rĩ của Phong Ngôn lại vang lên từ tɾong phòng tắm.
“Ở đây, ở đây ” Lục Miểu Miểu bất đắc dĩ đáp lại, không nhớ nổi đây đã là lần thứ bao nhiêụ
Dường như anh coi việc này là một trò chơi, cứ cách một hoặc hai phút lại gọi cô một tiếng. Sau khi nghe cô trả lời, anh lại tiếp tục vui vẻ nghịch nước, h0àn toàn an tâm.
Lục Miểu Miểu liếc nhìn đồng hồ, giật mình nhận ra đã hơn một giờ trôi qua kể từ khi anh vào tắm.
Cô chạy nhanh tới gõ cửa
“Anh vẫn chưa tắm xong sao?”
Trong bồn tắm, Phong Ngôn đang ngồi thổi bong bóng đầy thích thú, h0àn toàn không cảm thấy khó chịu vì nước đã nguội lạnh từ lâụ Nghe thấy tiếng Miêu Miêu, anh vội vàng đứng dậy.
Miêu Miêu cần mình? Có phải cô ấy muốn mình ở bên?
Vẻ mặt anh hiện rõ niềm vui sướng khi nghĩ đến điều đó.
Lục Miểu Miểu nghe thấy tiếng động bên tɾong, tɾong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng quen thuộc không bao lâu nữa, Phong Ngôn chắc chắn sẽ mở cửa mà không chút do dự.
Quả nhiên, tay nắm cửa bắt đầu xoay. Lục Miểu Miểu nhanh tay chặn lại.
“?”
Phong Ngôn nghi hoặc, mắt đen láy áp sát khe cửa, tò mò nhìn ra.
Thấy cô đứng ngay bên ngoài, đôi mắt anh sáng lên, trên mặt nở một nụ cười đầy dung túng, pha chút chiều chuộng.
Miêu Miêu đang chơi đùa với mình?
Anh nghĩ thầm, rồi tăng thêm lực kéo. Cánh cửa suýt chút nữa bị anh mở tung ra.
Lục Miểu Miểu dùng một tay chống cửa, tay kia nhanh chóng đẩy mặt anh – đang tò mò thò ra – trở vào.
“Đừng nhìn nữa Mau mặc quần áo đi, tôi không đủ sức đâú với anh đâu ”
Nghe thấy cô nói thế, Phong Ngôn ngoan ngoãn buông lỏng tay. Anh ôm lấy bộ quần áo được nhét qua khe cửa, ngây ngốc nhìn bóng dáng cô bên ngoài.
“Đừng làm tôi mệt thêm Mau mặc quần áo, nếu không anh sẽ bị cảm đó ” Cô nói lớn hơn, giọng hơi gắt.
Dù Miêu Miêu hung dữ, anh vẫn cảm thấy cô đáng yêu vô cùng.
Cuối cùng, sau một hồi lộn xộn, anh cũng mặc xong quần áo.
Cánh cửa vừa mở, Phong Ngôn đã dính chặt lấy cô như nam châm hút sắt, bàn tay nắm lấy tay cô không chịu buông.
Tóc ướt sũng của anh nhỏ từng giọt nước xuống, khiến khí chất ngoan ngoãn trên gương mặt càng thêm rõ ràng.
Lục Miểu Miểu bước vào phòng tắm, chạm thử vào nước. Quả nhiên, nước đã lạnh ngắt.
Cảm giác lạnh buốt lan tới tận cánh tay, khiến cô rùng mình.
“Anh tắm lâu như vậy, nước đã lạnh hết rồi. Lần sau phải tắm nhanh hơn, nếu không sẽ bị cảm ” Cô nhìn anh, tɾong lòng không khỏi lo lắng.
Phong Ngôn đứng phía sau, đang nghịch vài lọn tóc của cô. Nghe cô nói, anh bỗng khựng lại
“Nước lạnh không tắm được sao?”
“Đúng vậy. Nước lạnh sẽ làm anh bị cảm, hiểu chưa? Lần sau phải tắm trước khi nước lạnh.” Lục Miểu Miểu kiên nhẫn giải thích, cảm giác mình giống như đang dạy một đứa trẻ nhỏ.
Nghe xong, anh gật đầu, ánh mắt lấp lánh vẻ hiểu chuyện. Nhớ rồi, nước lạnh sẽ làm tiểu Miêu bệnh.
Thấy anh nghe lời, Lục Miểu Miểu thở phào. Cũng không đến nỗi ngốc nghếch lắm, vẫn có thể dạy dỗ được.
“Lại đây, để tôi sấy tóc cho anh.”
⬅ Trước Tiếp ➡