⬅ Trước Tiếp ➡
Cô lấy máy sấy từ ngăn kéo đầu giường, cắm đïện rồi bật thử. Âm thanh sột sột soạt soạt vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng tɾong phòng.
“Phong Ngôn?”
Khi cô quay lại, Phong Ngôn đang cúi đầu, sắc mặt tái nhợt, hai tay nắm chặt thành quyền.
Ánh mắt anh đỏ hoe, lộ vẻ khó chịụ
Lục Miểu Miểu còn chưa kịp phản ứng, anh đã bước tới, giật lấy máy sấy từ tay cô và ném ma͙nh vào tường.
Chiếc máy sấy vỡ tan thành từng mảnh, âm thanh chói tai biến mất, trả lại không gian yên tĩnh.
Cô giật mình, cuối cùng cũng hiểu ra, chính âm thanh của máy sấy đã khiến anh kích động.
“Đỡ hơn chưa?” Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn.
Phong Ngôn khẽ run khi nghe thấy giọng cô. Lần này, anh không nhìn thẳng vào cô như mọi khi, mà quay đầu đi, dáng vẻ né tránh.
“Phong Ngôn?” Cô thử gọi tên anh, tiến lại gần hơn.
Nhưng anh lùi về phía sau, dáng vẻ như một con thú nhỏ bị kinh hãi, cúi đầu tránh né.
Lục Miểu Miểu hiểu anh đang tự trách bản thân. Cô hạ giọng
“Tôi không sợ anh. Đừng tự trách nữa.”
Nghe vậy, đôi mắt anh rưng rưng, môi run rẩy. Anh khẽ thốt lên
“Tôi không cố ý… Đừng sợ tôi…”
Lời nói đầy sự cầu xin. Anh siết chặt tay, cố gắng kiểm soát bản thân.
“Được rồi, tôi biết. Tất cả là tại chiếc máy sấy. Tôi không sợ.” Cô dịu dàng an ủi.
Nghe những lời này, Phong Ngôn như được ban lệnh ân xá, khuôn mặt dần thả lỏng.
Anh cẩn thận đưa tay, nắm lấy vạt áo cô. Lục Miểu Miểu không né tránh, chỉ im lặng đứng đó, để anh tự trấn an.
Thấy cô không từ chối, đôi mắt anh sáng lên niềm vui.
Tiểu Miêu không sợ mình nữa.
Bàn tay của Miêu Miêu mềm thật.
Phong Ngôn khép hờ mắt, khóe miệng khẽ nhếch, nụ cười dịu dàng hiếm thấy hiện lên trên gương mặt. Anh ngồi ngoan ngoãn trên giường, để mặc Lục Miểu Miểu dùng khăn lông lau khô tóc cho mình.
Khung cảnh yên bình này h0àn toàn trái ngược với vẻ kích động đến mất kiểm soát ban nãy. Giờ đây, anh dịu dàng và ngoan ngoãn đến mức khó tin.
Lục Miểu Miểu nhẹ nhàng lau tóc anh, tay làm việc nhưng đầu óc lại thả trôi the0 dòng suy nghĩ.
Cô thật ra không biết nhiều về căn bệnh của Phong Ngôn. Ngay cả chú Phong cũng rấtít khi nhắc đến. Có lẽ họ sợ nếu cô biết, cô sẽ càng bài xích anh hơn.
Một lần, cô vô tình nghe được đoạn trò chuyện giữa anh và bác sĩ tâm lý tɾong thư phòng. Đó là lần đầu tiên cô tiếp xúc với cụm từ “hội chứng phổ tự kỷ”.
Nhưng Phong Ngôn không giống những người mắc bệnh tự kỷ thông thường. Trước khi cha mẹ anh gặp chuyện, ngoài việc anh ít nói và khép kín, anh h0àn toàn không có biểu hiện gì lạ. Thậm chí, so với bệnh tự kỷ điển hình, anh giống người mắc hội chứng Asperger hơn.
Lục Miểu Miểu lục lại những kiến thức tâm lý ít ỏi mà mình từng học, cố gắng đối chiếu với biểu hiện của Phong Ngôn khó khăn tɾong giao tiếp xã hội, hạn chế tɾong việc diễn đạt cảm xúc, các hành vi lặp đi lặp lại…
Điều khác biệt là, những người mắc hội chứng này thường có khả năng tư duy rấtcao. Họ thường có chỉ số trí tuệ vượt trội tɾong những lĩnh vực cụ thể.
Nghĩ đến Phong Ngôn đời trước, người từng g͙iành được vô số giải thưởng tɾong lĩnh vực hóa học, cô thấy anh quả thật là một thiên tài.
Giữa lúc cô mải miết suy nghĩ, giọng anh vang lên kéo cô trở về thực tại
“Miêu Miêu, đi tắm.”
Lục Miểu Miểu ngẩng lên, xoa nhẹ tóc anh. “Tôi tắm rồi, không cần nữa.”
Hiện tại việc quan trọng là bôi thuốc cho anh, sau đó cả hai cùng ngủ. Với cơ thể nhỏ bé bây giờ, cô bắt đầu cảm thấy mắt mình sắp díp lại.
Phong Ngôn cũng không khá hơn. Trong lúc cô lau tóc cho anh, đầu anh liên tục gật gà gật gù, dựa sát vào người cô. Nhưng khi nghe cô nói không đi tắm, khuôn mặt anh lập tức hiện rõ vẻ khó xử.
“Miêu Miêu, đi tắm,” anh cố chấp lặp lại.
⬅ Trước Tiếp ➡