⬅ Trước Tiếp ➡
"Con là đứa nhỏ thông minh, phải hiểu được ý tứ của nương. Cho nên, muốn khuyên nàng tiếp tục ái mộ Định vương, khiến nàng xấu mặt trước hắn. Chỉ có như vậy, tài năng xuất chúng hơn người của con sẽ càng làm cho Định vương điện hạ chú ý. Cho dù thiên hạ nói Định vương phải cưới Ngũ tiểu thư, nếu con có thể làm người trong lòng của hắn, con liền thắng."
"Nương..."
Lời lớn mật như vậy cứ thế nói ra, Thẩm Nguyệt có chút xấu hổ vùi đầu trong lòng Trần Nhược Thu
"Con biết rồi."
Trần Nhược Thu cười cười, lúc trước nàng cùng Tam lão gia bàn việc cưới gả, cũng có rất nhiều cản trở, khi đó Tam lão gia coi như thanh niên tài tuấn vừa có tài vừa anh tuấn , rất nhiều bà mối đến đạp cổng nhà hắn.
Vậy mà vì sao hắn lại lựa chọn nàng? Chẳng qua là vì, lúc ở chùa miếu vô tình gặp được, nàng mặc một thân cẩm y màu trắng ngồi dưới tàng cây đánh đàn, bị Thẩm Tam lão gia nghe được. Tam lão gia đối với nàng vừa gặp đã yêu, sau khi trở về liền muốn thú nàng làm vợ.
Tam lão gia thích nghe nhất là cầm, màu sắc yêu thích chính là màu trắng.
Nhìn xem, nhiều nữ tử như vậy tranh tranh đoạt đoạt, mà cuối cùng nàng lại là người thắng, có điều ngay từ đầu nàng biết, chỉ cần đối phó với một người nam nhân mà thôi.
Thẩm gia có ba đích nữ thì như thế nào? Chỉ có Nguyệt Nhi của nàng có thể đối phó với Định vương điện hạ.
Vô luận Đông viện như thế nào, Thẩm Diệu vẫn cố ý tạo khoảng cách với người Nhị phòng và Tam phòng. Cũng không giống như trước lúc nào cũng dính lấy Thẩm Thanh cùng Thẩm Nguyệt. Mới đầu cả Thẩm phủ chỉ nghĩ do nàng bị rơi xuống nước nên mới giận dỗi, đến khi Thẩm Diệu bắt đầu tự mình có chủ ý, mọi người đều cảm thấy có gì đó không đúng.
Quế ma ma như trước một mực khuyên Thẩm Diệu chớ sinh khí với Đông viện, ngẫu nhiên nói bóng nói gió về Định vương chính là nam nhi vô song nhất Minh Tề. Nhưng Thẩm Diệu lại rất quyết tâm, mỗi lần Quế ma ma nhắc tới người này, liền hung hăng quát lớn một phen, khiến cho bà ta đau đầu cả ngày.
Hiện giờ Tây viện đều là người của Nhị phòng Tam phòng, toàn những điêu nô. Cốc Vũ tưởng rằng Thẩm Diệu đã thay đổi tính cách, sẽ ổn thỏa mà dọn dẹp hậu viện một chút, không ngờ Thẩm Diệu lại không thèm để ý đến những người đó.
Thẩm Diệu tự nhiên có quyết định của chính mình.
Mấy ngày nay, nàng đi Quảng Văn đường càng ngày càng chăm chỉ. Tuy rằng mọi người vẫn nhìn nàng bằng ánh mắt khinh thường, nhưng nàng lười quan tâm bọn họ, mỗi ngày làm việc của chính mình. Nàng càng phớt lờ, mọi người càng cảm thấy không thú vị, khiến những ngày này trôi qua rất bình yên.
Sáng sớm hôm nay, sau khi tiết học thi phú kết thúc, Thẩm Diệu cảm thấy ngực có chút khó chịu, liền vào vườn hoa Quảng Văn đường đi dạo một chút.
Quảng Văn đường tuy là học đường, nhưng chiếm diện tích rất rộng lớn. Học quán có ba cấp bậc, Thẩm Diệu học năm hai, bất tri bất giác đi đến sân của đệ tử năm nhất.
Nàng nhìn thấy một tiểu hài tử đang ngồi ở trên bậc thang lau nước mắt.
Tiểu hài tử khoảng chừng 7, 8 tuổi, bộ dáng tròn tròn, có lẽ thân thể quá mập mạp so với độ tuổi này nên liếc mắt nhìn qua giống quả cầu thịt. Hắn mặc kiện quần áo màu xanh lam, áo choàng bạc bên ngoài, giày bố nhỏ, chiếc cổ tròn trịa đeo một chiếc vòng. Trông như tiểu oa nhi trong bức tranh tết đi ra. Thẩm Diệu nao nao, lập tức đi qua, nhẹ giọng nói
"Ngươi khóc cái gì?"
Tiểu oa nhi có lẽ không nghĩ tới đột nhiên có người đến, sợ tới mức "bùm" một tiếng ngã từ bậc thang xuống đất. Nhưng hắn lại không khóc, lồm cồm ngồi dậy, ngây ngẩn nhìn Thẩm Diệụ
Hắn trắng mập, đôi mắt có thần sáng ngời, cái trán nhăn thành một đoàn, trên mặt còn mang theo nước mắt chưa khô, thật sự là đáng yêu ngây thơ.
"Phốc"
Thẩm Diệu nhịn không được cười ra tiếng.
⬅ Trước Tiếp ➡