⬅ Trước Tiếp ➡
Tiểu hài tử tức giận, thanh âm sụt sịt, kêu một tiếng
"Tỷ tỷ."
Trong lòng Thẩm Diệu mềm nhũn, đời trước nàng sinh Uyển Du cùng Phó Minh, nhưng trước khi hai nhi tử của nàng được 5 tuổi, nàng đã đến Tần quốc làm con tin. Sau khi trở về, chúng đều đã được học quy củ, kêu nàng là "Mẫu hậú. Thẩm Diệu nàng không biết hai hài tử của mình trước lúc năm tuổi có bộ dáng thế nào. Tiểu hài tử trước mặt mang bộ dáng không rành thế sự, khiến nàng nhịn không được nhớ tới Uyển Du cùng Phó Minh.
Thẩm Diệu hơi ngồi xổm xuống, sờ sờ đầu của hắn
"Ngươi khóc cái gì?"
"Tiên sinh hỏi ta vấn đề, ta đáp không được, người liền đánh vào lòng bàn tay ta."
Tiểu hài tử vươn tay, lộ ra vệt hồng trong lòng bàn tay, ủy khuất nói
"Ta thật sự đaụ"
Thẩm Diệu muốn trêu chọc một chút, liền hỏi
"Tiên sinh hỏi ngươi vấn đề gì?"
"Tiên sinh muốn ta viết bốn chữ 'thỏ tử hồ bi', ta viết không được."
Tiểu hài tử vẻ mặt buồn bã.
Nếu đến tuổi này, hắn vẫn chưa biết viết quả thực có chút khó nói. Không nói đến Thẩm Diệu, ngày trước Minh Nhi của nàng ở tuổi này đã bắt đầu học xử lý chính sự triều đình, tuy rằng không tốt lắm nhưng cũng ứng phó được một ít. Mặc dù hài tử hoàng thất thường trưởng thành sớm, nhưng đến Quảng Văn đường dù gì cũng là con cháu quý tộc, chưa có ai than vãn như vậy nha.
Tiểu hài tử kia còn sợ oán giận không đủ, tiếp tục rầm rì nói
"Nếu khi trở về cha ta mà biết, chắc chắn sẽ hung hăng giáo huấn ta một trận. Ta... ta sống có ý nghĩ gì nữa, chi bằng đâm đầu chết đi."
Thẩm Diệu bị giọng điệu bi thương của tiểu hài tử này làm cho kinh ngạc, vừa khó hiểu lại vừa buồn cười. Đứa nhỏ này là của nhà ai, không biết học ở đâu cách diễn tuồng như vậy. Nàng hỏi
"Người là con cái nhà ai?"
Hài tử kia nhìn Thẩm Diệu, dù sao năm nay nàng mới 14 tuổi, thêm bộ dáng lại nhỏ nhắn, thoạt nhìn cũng không lớn hơn đứa nhỏ này bao nhiêụ Nhưng không biết vì cái gì, trên người nàng có một khí chất vô cùng khác biệt, giống như đã gặp qua sóng to gió lớn, có thể yên ổn lòng người. Tiểu hài tử nghe vậy cũng không tự chủ an tĩnh lại, dõng dạc nói ra lai lịch bản thân.
"Đệ là Nhị thiếu gia phủ Bình Nam, Tô Minh Lãng. Cha đệ là Bình Nam chủ Tô Dục, Đại ca đệ là Bình nam Thế tử Tô Minh Phong."
Một lời đem gia thế chính mình nói ra rõ ràng.
Thẩm Diệu sửng sốt, Tô gia? Phủ Bình Nam?
Vô luận là đời trước hay đời này, Tô gia cùng Thẩm gia chưa từng có liên hệ. Bởi vì hai nhà luôn trái ngược ý kiến trên triều đình. Tô gia có quan hệ khá tốt với Tạ gia, Bình Nam chủ Tô Dục và Lâm an hầu Tạ Đỉnh là huynh đệ tốt, Tô Minh Phong cùng Tạ Cảnh Hành cũng là bằng hữu từ nhỏ, không biết bọn họ thân đến mức nào nữa? Đời trước, sau khi Tô Minh Phong chết, chỉ có Tạ Cảnh Hành mới dám đi nhặc xác cho hắn.
Đúng vậy, Tô Minh Phong đã chết. Hoặc là nói, toàn bộ Tô gia đều diệt vong. Tiên hoàng khám xét Tô gia tham ô, lén buôn bán vũ khí, chứng cứ xác thực, không thể chối cãi, một khi liên quan đến buôn bán vũ khí, không còn đường cứu vãn.
Thánh chỉ được ban ra nhanh chóng, chưa kịp điều tra rõ ràng, đã trực tiếp dẫn quân đến nhà xử tử tại chỗ. Giữa ban ngày, cả Định kinh nhuộm màu máu của toàn bộ Tô gia.
Lúc Tạ Cảnh Hành biết tin tức thì đã trễ, toàn bộ Tô gia không ai sống sót. Những người ngày xưa giao hảo với Tô gia không ai dám ra mặt, vẫn là Tạ Cảnh Hành tự mình thu thập thi thể nhà Tô gia, sau đó Tạ Đỉnh hướng Tiên hoàng thỉnh tội, nói rằng Tô gia cũng từng vì Minh Tề lập công, thỉnh cầu Tiên hoàng cho Tô gia an táng đoàng hoàng.
⬅ Trước Tiếp ➡