Bạch Sơ Vũ sẽ không trả tiền vì sự ấu trĩ của Giang Thành, dù sau cũng là cậu ta nói mời khách, hiện tại hóa đơn mà Bạch Sơ Vũ gọi đã lên đến mấy ngàn tệ thậm chí là hơn cả mười ngàn, làm sao có thể chia đôi được?
"Không sao, tôi mời." Giang Thành nói.
Vừa rồi lòng tự trọng của anh đã bị Bạch Sơ Vũ tàn nhẫn chà đạp, anh thề sẽ để những người coi thường mình nhận ra sự thật.
Nói xong, Giang Thành đứng dậy đi đến quầy lễ tân thanh toán hóa đơn.
Chờ cho Giang Thành rời khỏi chỗ ngồi và đi xa, Bạch Sơ Vũ mới lạnh mặt nói "Ăn bữa cơm này thật là mất hứng, quả thực không có ý nghĩa gì cả, nếu như tớ biết cậu ta nghèo như thế mà còn mời tớ ăn cơm thì tớ sẽ không đến đâụ Chưa nói tới việc xấu hổ, một chút tâm trạng ăn uống cũng không có, còn không bằng đừng mời."
Trương Phong muốn giải thích, nhưng giọng điệu vô cùng yếu ớt vô lực.
Cuối cùng chỉ có thể biến thành tiếng thở dài.
Quầy lễ tân.
Giang Thành nhìn lướt qua hóa đơn, tổng cộng tới 15 ngàn tệ , có thể thấy được Bạch Sơ Vũ tàn nhẫn như thế nào, nhưng Giang Thành không để tâm đến chuyện này, bây giờ anh không phải là tên con trai nghèo như trước đây nữa, mà đã là cậu chủ nhà họ Giang
Phú khả địch quốc
Giàu đến nỗi có thể đối địch với đất nước
"Xin chào, tính tiền bàn số ba mươi." Giang Thành nói.
Một bàn tay trắng noãn lấy đi tờ hóa đơn trong tay của Giang Thành.
Giang Thành sửng sốt sau đó quay đầu lại thấy một bóng dáng quen thuộc, anh không ngờ lại gặp Chu Mộng Khê ở đây.
Chu Mộng Khê không để ý tới Giang Thành.
Khi nhìn thấy tờ hóa đơn mười lăm ngàn tệ, cô ta đứng hình cỡ năm giây, không phản ứng kịp, đến khi Giang Thành lấy lại hóa đơn, cô ta mới có phản ứng, thất thanh kêu lên "Giang Thành, anh điên rồi, lại có thể ở đây ăn quỵt sao?"
Vừa nói xong, mọi người xung quanh đều đem ánh mắt châm chọc nhìn lại.
Nhất là khi nhìn thấy Giang Thành mặc quần áo đơn giản, lại càng tin lời nói của Chu Mộng Khê, Giang Thành không để ý đến Chu Mộng Khê cố tình gây sự, thản nhiên nói "Cô tránh ra, tôi muốn trả tiền."
"Xì "
"Tỏ vẻ làm gì, tôi còn không biết hoàn cảnh của anh sao, anh nghèo như vậy làm gì có tiền mà trả nổi tờ hóa đơn này?" Chu Mộng Khê cười nhạo nói.
Giang Thành cũng không có ý định nhẫn nhịn Chu Mộng Khê.
Dù sao Chu Mộng Khê đã không ít lần nhục mạ Giang Thành khi còn ở trường học, hiện tại Giang Thành cũng đã khôi phục lại thân phận cậu chủ của một gia tộc lớn, sao có thể tùy tiện để Chu Mộng Khê cưỡi lên đầu mình tiểu tiện, đại tiện.
“Số tiền mà tôi có, cô không thể tưởng tượng nổi ” Giang Thành lắc đầu nói.
Đương nhiên Chu Mộng Khê sẽ không tin những lời mà Giang Thành nói, nhưng vừa nghĩ lại, có lẽ tên Giang Thành này cầm tiền của người khác để trả mà thôi, vậy để tên khốn này bẽ mặt đi
"Nếu anh có tiền như vậy, thì cũng giúp tôi thanh toán hóa đơn này luôn đi, của tôi cũng chỉ mấy ngàn tệ chẳng lẽ anh trả không nổi sao, Giang thiếu? Chu Mộng Khê không tiếc buông lời mỉa mai châm chọc, thẳng tay nhét tờ hóa đơn vào tay Giang Thành.
Cô ta muốn xem Giang Thành mất mặt như thế nào
Ngoài dự kiến của Chu Mộng Khê là, Giang Thành vậy mà không từ chối, anh trực tiếp cầm hóa đơn đưa cho quầy lễ tân, nói "Tính thêm hóa đơn này luôn đi, thanh toán bằng điện thoại di động."
Miệng Chu Mộng Khê mở thành chữ O.
Tên Giang Thành nghèo như thế, vậy mà lại thanh toán hóa đơn cho cô ta, càng làm cô ta thêm khiếp sợ là Giang Thành không có chút nào là đau lòng, hoàn toàn không giống như là đang giả vờ.
Chẳng lẽ tên Giang Thành này thật sự có tiền sao?