"Chào anh, tổng hóa đơn của anh là 22.478,45 nhân dân tệ, vì hóa đơn của anh vượt quá 20 ngàn nhân dân tệ, nên anh được ưu đãi giảm 8,8 phần trăm, số tiền thanh toán thực tế..."
Giang Thành khoát tay.
"Không cần đâu, tính giá gốc luôn đi."
"Nếu giảm giá thì có vẻ như tôi không có chút thành ý nào cả."
“Tít ”
“Đã thanh toán thành công 22478,45 đồng ”
Sau khi Giang Thành thanh toán xong liền rời đi, không thèm quay đầu lại, khiến Chu Mộng Khê kinh ngạc, đột nhiên cảm giác như đang nằm mơ vậy, khi cô ta kịp phản ứng lại, liền nắm lấy tay áo của Giang Thành.
“Anh…”
“Giang Thành, anh điên rồi sao, anh lấy tiền ở đâu ra vậy, không phải là ăn trộm đấy chứ?”
Chu Mộng Khê không hề tin rằng một kẻ nghèo khổ lại có thể vừa mới quay lưng mà đã biến thành cậu chủ con nhà giàu được, hơn nữa, quần áo Giang Thành mặc trên người cũng chỉ có 100 đồng, sao có thể tiêu một số tiền lớn như vậy vào nhà hàng Nhật được chứ?
Giang Thành dừng lại.
Anh liếc nhìn Chu Mộng Khê đang sửng sốt, trong lòng rất sảng khoái.
Lúc đầu Chu Mông Khê và Lâm Thanh Nhã đã không ít lần xem thường anh, miệng thì luôn nói "tên nghèo này”, không ngừng làm tổn thương đến lòng tự trọng của anh, bây giờ thì Giang Thành rất vui, có cảm giác nở mày nở mặt.
Trong đầu anh hiện lên bóng dáng của Lâm Thanh Nhã, có chút hốt hoảng, suy nghĩ một lát rồi nói với Chu Mộng Khê “Thực ra tôi là con của một nhà giàu có, chỉ là trước đây chưa có cơ hội, bây giờ thì không muốn nói dối nữa.”
Giang Thành cười một cái liền bỏ đi.
Một lúc lâu sau Chu Mộng Khê mới kịp phản ứng lại, nhìn theo bóng lưng của Giang Thành, khẽ chau mày, lẩm bẩm trong miệng “Sao tên Giang Thành lại có tiền như vậy, chẳng lẽ trước đó thật sự đã hiểu lầm anh ấy?”
“Không được, mình phải quay về nói chuyện này cho Thanh Nhã biết ”
Một con chó giàu có còn trung thành nữa thì đúng là lốp xe dự phòng hàng đầu mà. Ai mà không thích chứ?
...
Giang Thành quay về chỗ ngồi của mình.
Trương Phong nhìn hóa đơn, vẻ mặt có chút không thích hợp, bữa cơm này rõ ràng đã tốn mười lăm ngàn, đây là một con số không hề nhỏ đối với anh, là tiền sinh hoạt của hai kỳ học
“Giang Thành, cậụ.."
Anh ấy không khỏi không sốt ruột, cho dù Giang Thành có nhiều tiền hơn đi nữa cũng không được tiêu xài lãng phí như vậy. Nếu như số tiền này dùng vào những vấn đề cần thiết, thì có lẽ sẽ cải thiện chất lượng cuộc sống của Giang Thành rất nhiềụ
Nhưng giờ thì…
Trương Phong đã hối hận vì đã gọi bạn cùng phòng của Hứa Đan đi cùng, đặc biệt là con đ Bạch Sơ Vũ này, chắc hẳn đây là ý trời sắp đặt để gài bẫy Giang Thành.
Bạch Sơ Vũ hoàn toàn không biết rằng mình đã bị coi như kẻ thù.
Cô ta dùng xong bữa liền lên tiếng “Bây giờ mới là tám giờ, chúng ta có nên làm gì đó để thư giãn một chút hay không? Nếu như bây giờ về trường thì có chút sớm, chẳng vui chút nào cả.”
Vẻ mặt của Trương Phong dần thay đổi, úp úp mở mở nói “Mấy người chúng tôi còn có chuyện phải làm, mọi người tự đi đi nhé…”
Có nhiều tiền đến thế nào cũng không chịu được cách tiêu pha như vậy.
Thẩm Giang Nguyệt lộ ra vẻ khinh thường, ngay cả Mạc Ẩm Hồ vốn dĩ không nói nhiều cũng có chút không vui, Bạch Sơ Vũ lại càng thẳng thắn hơn “Không có tiền thì nói thẳng luôn đi, người muốn mời cơm là chính đám con trai bọn anh, bây giờ lại chê đám con gái chúng tôi tiêu quá nhiều tiền, nếu không có tiền thì đừng có mời chúng tôi đi.”
"Một đám nghèo hèn, chẳng trách không có người yêu ”
Trần Nguyên Phương và Vương Thủy Chiếu đều tức giận rồi, Bạch Sơ Vũ quả là một con sói mắt trắng, ăn đồ của người khác rồi lại quay sang bảo người ta là kẻ nghèo hèn, như vậy thì ai chịu cho được?
Thấy hai bên sắp xảy ra xô xát.