Giang Thành đột nhiên đứng dậy, ra hiệu cho hai bên bình tĩnh, nói "Không thì như này đi, tôi biết gần đây có một quán bar mới mở, để tôi mời mọi người đi chơi."
Bạch Sơ Vũ và những bạn gái khác đều ngơ người.
Giang Thành hào phóng như vậy sao?
“Có phải cậu đang nói đến quán bar BA không? Tôi biết quán bar đó, hình như đó là của một vài người nổi tiếng hợp tác mở với nhau, nghe nói mỗi phòng có thể tiêu tốn hết mấy ngàn đấy, cậu thực sự muốn mời chúng tôi đến quán BA đó sao?” Cái miệng nhỏ nhắn của Bạch Vũ Sơ mở thật to, không ngờ Giang Thành lại hào phóng như vậy
“Lão tứ ”
Đám người Trương Phong lo lắng.
Thậm chí có chút thất vọng với Giang Thành, tên nhóc này không phải vì tiền mà điên rồi chứ, sao có thể tiêu tiền một cách bừa bãi như vậy?
Không nhất thiết phải lấy lòng những cô gái này mà.
Bạch Sơ Vũ cũng đã kịp phản ứng lại, có chút hơi thất vọng lắc đầu, nói “Thôi bỏ đi, số tiền tiêu sài ở trong đó chắc chắn các cậu không thể nào chi trả nổi đâu, là tôi xem trọng các cậu quá rồi.”
Một lũ nghèo nàn cả mà thôi.
Trong khi đám người Trương Phong thở phào nhẹ nhõm, Giang Thành lại đứng dậy, cười nói "Nếu như mọi người muốn đi thì đi thôi, tôi nói tối nay sẽ khao mà."
“Thật sao?”
Bạch Sơ Vũ sửng sốt.
Bạch Sơ Vũ không khỏi vui mừng khi thấy Giang Trừng gật đầu tỏ ý khẳng định, lúc này cô ta đã nhìn Giang Thành bằng cặp mắt khác, cũng không biết Giang Thành có thật sự là con cái nhà giàu hay không, nhưng nhìn bên ngoài thì không giống chút nào, nếu không thì Bạch Sơ Vũ ngay cả nghĩ cũng không muốn nghĩ.
Một đám con gái cười cười nói nói đi phía trước.
Giang Thành phát hiện Trương Phong đang buồn bực, lập tức liền biết anh ấy đang nghĩ gì, mới thấp giọng nói "Lão đại không cần lo lắng cho tôi đâu, thật ra lần này tôi trúng thưởng lớn, trúng được đúng năm trăm ngàn đấy…”
“Năm trăm ngàn?”
Trương Phong cũng sửng sốt.
Không ngờ Giang Thành lại may mắn đến vậy, trừ cả thuế đi thì cũng đã có bốn trăm ngàn trong tay rồi, cũng khó trách Giang Thành hào phóng như vậy.
Mặc dù là như vậy, Trương Phong vẫn khuyên nhủ "Lão tứ, không phải mấy anh em khác đã nói với cậu rồi à. Cậu trúng thưởng bọn tôi cũng rất vui, nhưng số tiền này cũng không được tiêu xài lung tung, tốt nhất là cậu nên dùng ít tiền trên người đám con gái thôi, nếu không thì đến lúc cậu khóc cũng chẳng còn chỗ nào để khóc đâu, biết chưa?”
Giang Thành cười ngây ngô rồi gật đầụ
Trong lúc mà anh nghèo nàn nhất cũng chỉ có đám người Trương Phong là thật lòng quan tâm, cho nên Giang Thành không muốn vì tiền bạc mà làm rạn nứt tình bạn này, có những chuyện tốt nhất là đừng nên quá rõ ràng.
“Tôi biết rồi, lão đại, yên tâm đi.”
Bạch Sơ Vũ đang đi phía trước, khẽ nhúc nhích tai.
Khó trách tên nghèo kiết xác này lại hào phóng như vậy, thì ra là trúng năm trăm ngàn tiền thường, lại nghĩ đến bản thân gần đây đang thích một chiếc túi CK sáu ngàn tệ, đang buồn vì không có tiền mua.
Giang Thành có thể sẽ làm vừa lòng cô ta.
Nghĩ vậy, Bạch Sơ Vũ bình tĩnh liếc nhìn đám người Thẩm Giang Nguyệt, khi thấy sắc mặt của họ không có gì thay đổi thì thở phào nhẹ nhõm.
Giang Thành chắc chắn là con mồi của cô ta rồi
Quán bar BA.
Đây là một trong mười quán bar hàng đầu ở thành phố Lâm Châu, không phải nơi mà sinh viên nào cũng có thể chi trả được, đám người Bạch Sơ Vũ sau khi đến đây liền giống như nhìn thấy một thế giới mới.
Chỉ gọi vài ly rượu cũng đã khiến Trương Phong có chút đau lòng.
Anh ấy chưa kịp nói gì thì Bạch Sơ Vũ ở đối diện đã lộ ra vẻ mặt còn đau lòng hơn, cau mày nói “Dù sao chúng ta cũng nên kiềm chế một chút, suy cho cùng thì chúng ta vẫn là học sinh mà.”
Mọi người đều gật đầụ