⬅ Trước Tiếp ➡

Thái tử tâm cơ sâu nặng lại tàn nhẫn độc ác, làm việc vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, là một vị trữ quân xuất sắc, nhưng tuyệt đối không phải là một vị phu quân tốt.
Còn Tuế Tuế của ông tính tình lười nhác, quả thật không thích hợp với vị trí Thái tử phi.
“Tuế Tuế cứ tìm một người lang quân chân tình, yêu nhau mà sống bên nhau đến già. Dẫu có không tìm được thì cha cũng có thể nuôi con cả đời. Cha đi rồi thì còn có đại ca và tiểu đệ của con.” Cố Thừa tướng nhìn Cố Tuế An nói đầy vẻ từ ái.
Nàng nghe xong, xúc động đến mức hai mắt rưng rưng “Cha, cha tốt thật đấy Cha là người cha tốt nhất thiên hạ này ”
Một bên, Vương thị nghe thấy lời này thì có chút không vui, bà không phục nói “Chỉ có cha tốt thôi ư? Thế còn mẹ? Chẳng lẽ người làm mẹ này lại không tốt sao?”
Cố Tuế An kéo tay Vương thị nũng nịu “Mẹ, đương nhiên người cũng rất tốt rồi. Người là người mẹ xinh đẹp, lương thiện, tao nhã, hào phóng nhất thiên hạ ”
Nàng nịnh hót không chút sứt mẻ, dỗ cho Vương thị và Cố Thừa tướng đều nở mày nở mặt, lòng tràn đầy vui sướng.
...
Buổi chiều, Cố Thừa tướng lại đi xử lý công vụ, Cố Tuế An ở lại trò chuyện cùng Vương thị.
Đến chạng vạng, quản gia Cố phủ đến báo tin, nói đại công tử Cố Nguyên Triều và nhị công tử Cố Nguyên An đã từ thư viện Hương Sơn trở về. Cả Cố Tuế An và Vương thị đều cao hứng đi ra đón.
Chủ yếu là đón đại ca Cố Nguyên Triều, còn cái thằng nhóc Cố Nguyên An hỗn không chịu được kia, Cố Tuế An nhìn thấy là chỉ muốn đánh.
Từ khi nàng đề nghị đưa Cố Nguyên An đến thư viện học, trong nhà bỗng trở nên yên tĩnh hơn hẳn.
Không thể không nói, nàng đã đưa ra một quyết định sáng suốt.
Khi còn cách cổng phủ một đoạn, nàng đã thấy Cố Nguyên Triều và Cố Nguyên An bước tới.
Cố Nguyên Triều phong thái nhẹ nhàng, tướng mạo bất phàm, khí chất văn nhân tuấn tú, tính cách trầm ổn đại khí, gặp chuyện không kinh ngạc, mang đến cho người ta cảm giác cực kỳ vững vàng.
Năm nay Cố Nguyên Triều đã mười chín tuổi, tháng tám này sẽ tham gia kỳ thi hương.
“Đại ca.” Cố Tuế An ngoan ngoãn gọi một tiếng.
Cố Nguyên Triều cưng chiều nhìn tiểu muội nhà mình, ôn nhu nói “Một tháng không gặp, dường như tiểu muội lại cao hơn một chút rồi.”
Giọng nói nàng ngọt ngào, mỉm cười đáp lại “Đại ca cũng ngày càng tuấn tú hơn rồi.”
Vương thị vui vẻ tiến lại gần, nhìn đại nhi tử từ trên xuống dưới một lượt, thở ngắn than dài nói “Nguyên Triều, con cũng trở về rồi Nhưng mà có phải đồ ăn ở thư viện không ngon không, sao người con lại gầy đi thế này.”
Không đợi Cố Nguyên Triều trả lời, củ cải nhỏ Cố Nguyên An đã tranh giành trả lời “Mẹ à, đồ ăn ở đó thật sự không ngon Con cũng gầy đi rồi này Mẹ, mẹ nói với cha một tiếng, đừng bắt con đi nữa nhé.” Cố Nguyên An ôm lấy đùi Vương thị, rưng rưng nước mắt rồi nói.
Cố Tuế An nhìn tiểu đệ đang khóc lóc thở than, tiến lên một bước, tóm lấy cổ nó, cười tủm tỉm nói “Nguyên An, lần trước đệ lấy con rắn chết dọa ta, ta còn chưa tính sổ với đệ đâu đấy.”
Cố Nguyên An bị túm cổ, giống như con gà bị nắm lấy yết hầu, nó đỏ bừng mặt, nói lấy lòng “A tỷ, Nguyên An biết lỗi rồi, tỷ tha cho đệ đi.”
A tỷ của nó trước mặt người ngoài là một tiểu tiên nữ an tĩnh ngoan ngoãn, chỉ có nó biết a tỷ chính là một tiểu ác ma, từ nhỏ đã thích sai bảo, trêu chọc nó.


⬅ Trước Tiếp ➡