Nó chỉ muốn phản công một chút nhưng lại bị cha thấy, rồi bị tống đến thư viện Hương Sơn.
Số nó khổ quá mà
Lúc này, quản gia Cố phủ là Vương thúc đi tới hành lễ, nói “Phu nhân, bữa tối đã chuẩn bị xong, lão gia đã chờ sẵn ở phòng ăn rồi ạ.”
“Được.” Vương thị gật đầu, sau đó lại quay sang Cố Nguyên An, giận dỗi nói “Nguyên An, sau này con đừng có bắt nạt a tỷ của con nữa.”
Cố Nguyên An nghe mẹ nói, chỉ biết khóc không ra nước mắt, rốt cuộc là ai bắt nạt ai đây?
Nó chính là người ở tầng đáy nhất của cái nhà này
Không được, nó muốn bỏ nhà đi bụi
Cố Nguyên An căm giận nghĩ.
...
Tại phòng ăn Cố phủ...
Cố Nguyên An đang có ý định bỏ nhà đi lúc này lại thành thật ngồi trước bàn ăn, ăn ngấu nghiến bữa tối.
Sau khi mọi người dùng bữa xong.
“Nguyên Triều, con đi với ta tới thư phòng một chuyến.” Cố Thừa tướng nói xong liền chào Vương thị, rồi đi đến về phía thư phòng.
“Mẹ, con xin phép đi trước, lát nữa sẽ quay lại bầu bạn với người và tiểu muội.”
“Đi đi.” Vương thị gật đầụ
Cố Nguyên Triều đứng dậy đi theo cha tới thư phòng.
Trong thư phòng, có một làn khói hương thoang thoảng, u tĩnh mà sâu lắng. Giữa phòng, một chiếc án thư to lớn đứng lặng.
Cố Thừa tướng mời Cố Nguyên Triều ngồi xuống chiếc bàn đặt bên cửa sổ, cầm chén trà nhấp một ngụm, sau đó hỏi “Nguyên Triều, con có nắm chắc kỳ thi hương lần này không?”
Cố Nguyên Triều khẽ nhướng mày, tự tin mà thong dong nói “Phụ thân cứ yên tâm, nhi tử nhất định không phụ sự gửi gắm của người.”
“Vậy ta sẽ đợi tin tốt từ con.”
“Vâng.” Cố Nguyên Triều gật đầu đáp.
“Còn một chuyện, con hãy lưu ý trong thư viện xem có người bạn học nào nhân phẩm tốt, gia thế ổn lại có tài hoa không.”
“Phụ thân hỏi thăm chuyện này là muốn nhận môn sinh sao?” Cố Nguyên Triều nhíu mày, nghi hoặc hỏi.
“Không phải, muội muội con còn chưa đầy ba tháng nữa là cập kê, nếu có nam tử tốt thì cũng nên quyết định đi thôi.”
“Cái gì? Chẳng phải Tuế Tuế đã có hôn ước với Thái tử Điện hạ rồi sao?”
Cố Thừa tướng thở dài “Hôm nay muội muội con nói với cha mẹ rằng nó không muốn gả cho Thái tử Điện hạ, nó chỉ xem Thái tử Điện hạ là ca ca, không có tình yêu nam nữ.”
“Như vậy cũng tốt, một khi bước chân vào cửa cung sâu như biển, với tính tình của muội muội con thì cũng không thích hợp vào cung.”
Cố Nguyên Triều nghe lời này thì trầm mặc một lúc, vậy mà Tuế Tuế lại không muốn gả cho Thái tử Điện hạ.
Nhưng... Chưa chắc Thái tử Điện hạ đã không muốn cưới Tuế Tuế.
Cố Nguyên Triều nhớ rõ vào buổi săn mùa thu năm ngoái, chỉ vì ấu tử của Lại bộ Thị lang thấy Tuế Tuế xinh đẹp, nhờ hắn ta mang một con thỏ nhỏ mà gã bắt được tặng cho nàng.
Cố Nguyên Triều nghĩ con thỏ nhỏ nhắn, trắng muốt đáng yêu này, Tuế Tuế nhìn thấy nhất định sẽ thích, vì thế hắn ta đã đồng ý.
Ai ngờ chuyện này bị Thái tử Điện hạ biết được. Thái tử đích thân đến tìm Cố Nguyên Triều, sau đó ngay trước mặt hắn ta, hắn đã chém con thỏ đó thành hai đoạn.
“Cố đại công tử.” Thái tử Điện hạ hơi nghiêng đầu cười, thong thả nói “Những thứ như mèo hay chó, tốt nhất đừng mang đến trước mặt Tuế Tuế, sẽ chướng mắt lắm đấy, huynh nói có đúng không?” Giọng nói của hắn ôn hòa nhưng lại chứa đầy sự nguy hiểm.
Đến tận bây giờ khi Cố Nguyên Triều nhớ lại ánh mắt u lạnh, đầy sát ý của Thái tử Điện hạ lúc bấy giờ mà hắn ta vẫn cảm thấy vô cùng sợ hãi.