⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng nghĩ tới mấy bình rượu nho làm từ năm ngoái đã vơi đi nhiều, định qua vài hôm nữa sẽ dùng số nho này ủ thêm một ít.
Đến chốn cổ đại này, không có điện thoại, tivi hay các thú vui giải trí, nàng chỉ có thể dùng cách này để giết thời gian.
Hai nha hoàn cũng đi theo đến bên bàn đá. Xuân Lan lấy khăn tay lau mồ hôi trên mặt Cố Tuế An, Tứ Hỷ nhanh nhẹn rót một ly trà nguội đưa cho nàng.
“Hai người cũng ngồi xuống nghỉ ngơi đi.” Cố Tuế An uống một ngụm trà, xoa xoa cái cổ mỏi nhừ.
Lúc này, Vương ma ma từ tiền viện chầm chậm đi tới, liếc mắt đã thấy cô nương đang ngồi dưới giàn nho.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá nho chiếu lên gương mặt tuyệt mỹ của nàng, khiến làn da nàng càng thêm trắng trong, dường như phát sáng, bất cứ ai nhìn thấy cũng phải rung động.
Vương ma ma vốn là nha hoàn hồi môn của phu nhân Tướng phủ, sau khi Cố Tuế An ra đời, bà được giao chăm sóc nàng, coi nàng như con đẻ của mình.
Bà nhìn khu vườn sau nhà, vẫn không khỏi lắc đầu thở dài.
Đây là Thanh Phong Các, khu vườn đẹp nhất nhì Tướng phủ, chỉ sau chủ viện của phu nhân. Trước kia, nơi đây chỉ trồng những loại hoa quý, nhưng giờ lại toàn là rau dưa củ quả.
Chẳng hiểu sao từ nhỏ cô nương nhà bà đã không giống những tiểu thư khuê các khác, không thích hoa cỏ quý giá hay cầm kỳ thi họa, chỉ thích trồng những thứ rau dưa này.
Tuy nhiên, có lẽ nàng thật sự có thiên phú, vì những thứ nàng trồng ra đều ngon hơn bên ngoài rất nhiềụ
Chẳng mấy chốc, Vương ma ma đã đi tới trước mặt Cố Tuế An “Cô nương, trong cung có khẩu dụ, bảo trưa mai người hãy đến Phượng Nghi Cung cùng dùng bữa trưa với Hoàng hậu nương nương.”
Cố Tuế An có chút nghi hoặc, nhìn Vương ma ma “Dì có nói vì chuyện gì không ạ?”
Từ khi đến thế giới này, ngoài cha mẹ nàng ra thì người yêu thương nàng nhất chính là vị Hoàng hậu này. Lúc đầu, Cố Tuế An đã nghĩ cách tránh xa nam chính, nhưng dì nàng luôn mời nàng vào cung làm bạn.
Có lần, để không phải vào cung, Cố Tuế An đã giả vờ ốm, còn cố tình bị cảm lạnh để cho giống thật.
Thế là, dì nàng lại cho rằng cha mẹ nàng chăm sóc không chu đáo, mắng một trận tơi bời, nói rằng ngay cả một đứa nhỏ mà cũng không biết chăm.
Rồi dì nàng cho người đón nàng vào cung sống.
Khoảng thời gian đó, ngày nào nam chính cũng có khuôn mặt lạnh như băng, giám sát nàng uống thuốc bắc.
Trời biết, nàng ghét nhất là uống thứ thuốc đen sì đó
Thật đúng là tự làm tự chịu, Cố Tuế An chỉ biết khóc dở mếu dở.
Khoảng thời gian đó đúng là những ngày đen tối nhất đời nàng. Mãi cho đến khi khỏi bệnh, Hoàng hậu dì mới bằng lòng cho nàng về nhà, nàng vội vàng thu dọn đồ đạc, rời khỏi hoàng cung ngay lập tức.
Sau lần đó, Cố Tuế An quyết định từ bỏ mọi đấu tranh, buông xuôi.
Nếu nam chính coi nàng như muội muội ruột ở giai đoạn đầu, khi nguyên chủ chưa tìm đường chết, vậy nàng sẽ ngoan ngoãn làm một bình hoa yên tĩnh, biết nghe lời.
Tuyệt đối không trêu chọc nam chính
Và tuyệt đối không dùng kiến thức hiện đại để thay đổi bất cứ điều gì.
Mặc dù nàng học ngành nông học, mà sản lượng lương thực ở cổ đại lại thấp kém, nên ngành của nàng cũng khá hữu ích, nhưng nàng chỉ là một người bình thường, nàng không thể thay đổi cả một thời đại, một thế giới.
Nàng không có mưu lược như nữ chính, ở thời hiện đại, nàng chỉ là một con mọt sách, ngoài nghiên cứu khoa học ra thì chẳng biết làm gì.


⬅ Trước Tiếp ➡