⬅ Trước Tiếp ➡

Giờ đây, xuyên không đến một thời đại đầy rẫy hiểm nguy và không có quyền con người, nàng vẫn nên an phận làm một kẻ nhàn tản, tận hưởng cuộc sống một cách an nhàn.
“Chuyện... Chuyện trong cung thì lão nô không nói rõ, lão nô đoán là do đã lâu cô nương không vào cung nên có lẽ nương nương cũng nhớ người rồi.”
Cố Tuế An suy nghĩ một lát, quả thật đã hơn mười ngày nàng chưa vào cung vấn an.
“Vậy thì làm phiền ma ma chuẩn bị trang phục cho ta để ngày mai ta vào cung.”
“Vâng.” Vương ma ma đáp lời.
Cố Tuế An nhìn giàn nho trên đầu “Tứ Hỷ, Xuân Lan, hai ngươi hái giúp ta ít nho nhé, ngày mai ta mang vào cung.”
“Vâng.” Hai người đáp lời rồi bắt đầu hái nho.
...
Sáng hôm sau, mặt trời chưa lên, những chiếc lá cỏ to rộng còn đọng những hạt sương trong suốt, mang theo chút khí lạnh.
Cố Tuế An ngái ngủ rời giường, dùng bữa sáng rồi trang điểm, nàng mang theo Xuân Lan đi vào cung.
Vừa đến cửa cung, nàng đã bị vài người chặn lại.
Người chặn đường là nhị hoàng tử Đại Ung Lý Trọng Ngọc và tứ hoàng tử Lý Trọng Hi, cùng với đám tùy tùng.
Đại Ung hiện có năm vị hoàng tử, hai vị công chúa. Nam chính Lý Trọng Yến là trưởng tử của Hoàng hậu, cũng là Thái tử. Hoàng hậu còn sinh ra nhị công chúa Lý Dương Quang.
Mẹ ruột của nhị hoàng tử là Quý phi đang được sủng ái nhất. Tam hoàng tử do Đức phi sinh ra, đã chết yểu từ nhỏ, Đức phi còn có đại công chúa Lý Dao Huyên.
Tứ hoàng tử Lý Trọng Hi là con của Liễu Chiêu Nghi, còn ngũ hoàng tử nhỏ nhất, mới ba tuổi, do Hiền phi sinh ra.
Trong truyện, kẻ thù lớn nhất của nam chính ở giai đoạn đầu chính là nhị hoàng tử Lý Trọng Ngọc. Quý phi xuất thân từ một trong Tứ đại gia tộc, lại được hoàng đế sủng ái, đương nhiên có tham vọng tranh giành ngôi vị.
Nhị hoàng tử bề ngoài ôn hòa, nhưng thực chất tâm cơ thâm sâu, mưu mô xảo quyệt chẳng thua kém gì nam chính.
Nàng ghét phải tiếp xúc với những kẻ nhiều mưu mô, vì như thế sẽ lộ rõ sự ngây ngô của nàng.
“Tuế An muội muội, đã lâu không gặp.” Cố Tuế An nghe tiếng, ngước lên nhìn thì thấy Lý Trọng Hi mặc bộ triều phục màu đỏ, cười tươi chào nàng.
“Nhị Điện hạ, tứ Điện hạ.” Cố Tuế An hành lễ với hai người.
Lý Trọng Ngọc cũng mặc triều phục màu đỏ, dáng người cao lớn, vẻ mặt ôn hòa, đoan chính, hắn cười hiền hậu “Tuế An muội muội không cần đa lễ.”
“Tuế An muội muội định đi thăm mẫu hậu sao? Nha hoàn của muội cầm cái giỏ, trong đó đựng gì vậy?” Lý Trọng Hi tiến một bước, nhìn vào giỏ, hỏi với vẻ tò mò.
Cố Tuế An nhíu mày, lùi lại một bước “Chỉ là một ít nho thôi.”
“Nho? Trong cung thiếu gì nho?” Lý Trọng Hi nhìn thấy Cố Tuế An lùi lại, trong mắt lóe lên vẻ không vui, hắn nheo mắt cười đầy ẩn ý.
“Muội chỉ cảm thấy loại nho này ngọt hơn nên mang đến cho dì nếm thử thôi.” Cố Tuế An mỉm cười nói.
“Thật sao? Vậy bổn Điện hạ cũng muốn nếm thử.” Nói rồi Lý Trọng Hi tiến đến gần Xuân Lan, định nhấc tấm vải che trên giỏ, Xuân Lan hoảng sợ lùi lại, chưa kịp động thủ thì đã bị Lý Trọng Ngọc lên tiếng ngăn lại “Tứ đệ, không được vô lễ.”
Lý Trọng Hi bĩu môi, lui về bên cạnh Lý Trọng Ngọc.
“Tuế An muội muội, không phải muội muốn đến Phượng Nghi Cung sao? Đừng để mẫu hậu đợi lâu, đi thôi.” Lý Trọng Ngọc rũ mắt mỉm cười nói với Cố Tuế An.
Cố Tuế An nhìn Lý Trọng Ngọc ôn hòa như vậy, nhưng vì nàng biết cốt truyện nên chỉ thấy hắn đáng sợ.


⬅ Trước Tiếp ➡