⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng gật đầu, hành lễ từ biệt hai người, rồi cùng Xuân Lan đi vòng qua họ, hướng tới Phượng Nghi Cung.
Lý Trọng Hi nhìn bóng lưng nàng dần xa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quái dị “Nhị ca, Tuế An muội muội càng ngày càng xinh đẹp.”
“Đừng có ý đồ với nàng ta.” Lý Trọng Ngọc nói một cách hờ hững rồi đi ra khỏi cung, đôi mắt ôn hòa kia giờ đây như bị che phủ bởi một tầng sương mù, khiến người ta không thể đoán được ý nghĩ thực sự.
Lý Trọng Hi mặt sa sầm xuống, ý đồ với nàng? Hắn dám sao?
Từ nhỏ cái người đại ca kia của hắn đã coi Cố Tuế An như báu vật, trông nom còn kỹ hơn bất kỳ ai khác, nghĩ đến đây, trong mắt hắn lóe lên một tia hung ác.
Lúc này, ở cửa Phượng Nghi Cung, Liễu ma ma bên cạnh Hoàng hậu đã đợi sẵn. Từ xa, bà đã thấy bóng dáng cô nương trong bộ váy màu xanh nhạt chầm chậm đi tới, không khỏi cảm thán rằng cô nương nhà họ Cố càng lớn càng xinh đẹp, đoan trang, ai nhìn thấy cũng yêu thích.
“Cố cô nương, người đến rồi, nương nương vui lắm, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều rồi, cô nương mau theo lão nô vào trong nào.”
Liễu ma ma nói xong bèn vội vã dẫn Cố Tuế An vào trong phòng.
“Liễu ma ma, bà có còn nhớ ta không?” Cố Tuế An mỉm cười hỏi.
“Tất nhiên rồi, nương nương vẫn thường xuyên nhắc về người với lão nô.”
Chẳng mấy chốc, hai người đã bước vào sảnh chính. Hoàng hậu ngồi trên ghế chủ vị, khuôn mặt trắng nõn, đoan trang nhã nhặn, toát lên khí phái khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng kính phục. Nhìn thấy Cố Tuế An bước vào, khóe môi bà khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười hiền hậụ
“Tuế Tuế đến rồi, mau lại đây ngồi cạnh dì nào con.”
“Dì, đúng là chỉ có dì mới nhớ đến Tuế Tuế thôi ” Nàng khẽ cất giọng ngọt ngào, bước nhanh đến bên cạnh Hoàng hậu, để người kéo tay ngồi xuống ghế bên cạnh.
“Con còn biết dì nhớ con ư? Con bé vô tâm này, đã hơn mười ngày không vào cung thăm dì rồi.” Hoàng hậu làm ra vẻ giận dỗi.
“Tuế Tuế biết lỗi rồi, người xem này, con có mang đến một chút nho do chính tay con chăm sóc đấy.” Nàng sai nha hoàn Xuân Lan đặt rổ lên bàn rồi nhẹ nhàng mở nắp. Bên trong, mỗi chùm nho tím mọng đều được bọc bởi lá xanh, trên lớp vỏ còn vương vài giọt sương, trông thật ngon mắt.
“Sao nho này lại lớn hơn năm ngoái thế nhỉ?” Hoàng hậu nhìn chùm quả, kinh ngạc hỏi.
Mỗi năm Cố Tuế An đều mang trái cây tự trồng vào dâng Hoàng hậu, bà đã sớm thành thói quen, biết cô cháu gái này có sở thích lạ lùng như vậy. Ban đầu bà còn cảm thấy không phải phép, có tiểu thư khuê các nhà nào lại không chuộng cầm kỳ thi họa, huống hồ sau này Tuế Tuế còn mang trách nhiệm của Thái tử phi. Nhưng sau thấy nàng học cầm kỳ thư họa, trừ thư pháp ra thì mọi thứ đều khá tốt, lại thấy nàng thực sự yêu thích việc gieo trồng nên bà cũng để mặc nàng.
Nàng cong mi mỉm cười, ra vẻ thần bí đáp “Tuế Tuế luôn có bí quyết của riêng mình mà.”
“Con ấy nha Đợi lát nữa dì sẽ thưởng thức nho sau vậy. Lần này gọi con vào cung, một là vì nhớ con, hai là Thái tử ca ca của con sắp xuôi phía Nam đến Giang Lăng diệt phỉ. Đợi lát nữa nghị sự xong thằng bé sẽ đến dùng bữa với dì, con hãy ở lại cùng biểu ca nói lời tạm biệt thật tử tế vào nhé.”


⬅ Trước Tiếp ➡