Chương 18
Anh lấy ngón tay che đi bờ môi cô, trước khi cô mở miệng. "Anh biết em nghĩ gì, nhưng anh không quan tâm. Có lẽ em nghĩ anh phóng túng, nhưng anh chỉ phóng túng với riêng em" Câu cuối anh kề môi bên tai cô.
Sau đó lại hôn lên vành tai tinh xảo, không để cô kịp phản ứng mà kéo tay cô ra khỏi bóng tối.
Cô nhìn bàn tay được anh kéo đi, bỗng hoá ngốc. Cô vẫn chưa nói được gì nhưng dường như đã nói hết. Người con trai này, anh ta thấu hiểu nội tâm cô. Điều này không khiến cô xấu hổ mà chợt thấy ngọt ngào.
Bên anh cô lúc nào cũng cảm nhận được mình là cô gái nhỏ, được anh cẩn thận nâng niu âu từng hành động. Anh thấu hiểu hết những điều cô muốn, và quan trọng cô cũng không bài xích khi cả hai cùng thân mật.
+
Bàn tay nhỏ được anh siết lấy kéo cô ra khỏi quỹ đạo của đời mình.
Khi đến gần hội trường, Lan Ninh nhẹ nhàng rút bàn tay ra khỏi tay Quân Tâm. Hiện tại nếu cả hai để mọi người nhìn thấy có lẽ không được tốt.
"Mình...mình phải vào nhà vệ sinh" Lan Ninh ấp úng nhìn anh
"Được. Anh đi cùng em" Quân Tâm cũng không quan tâm cô ngại ngùng mà kéo tay cô rẽ sang khu nhà vệ sinh.
"Mình tự đi được "
"Vậy anh đợi em"
Quân Tâm bất lực thở dài, xoa bên tóc cô ân cần nói. Anh biết hôm nay đã quá giới hạn với cô, anh sợ cô vì tránh né mà tránh mặt anh. Nên anh muốn cho cô cảm nhận được, anh không phải là người tuỳ tiện.
Lan Ninh bước vào nhà vệ sinh, đứng bên bồn nước nhìn bản thân trong gương. Lớp son môi sáng nay cô tỉ mỉ tô giờ đã phai, có vài vết còn dính bên mép môi. Mái tóc vì bị ai kia vuốt nên có vẻ hơi rối, gương mặt phiếm nét hồng.
Lúc nãy, cô đã dùng bờ môi này mà liếm mút cặc anh. Bất giác cô cảm thấy khô nóng.
Lấy tay xả vòi nước, dòng nước mát lạnh chạy qua kẽ tay. Cô lấy khăn lau tay, sau đó cô mở túi xách trang điểm lại.
"Hai cậu đến rồi, mọi người đã chờ lâu lắm đó" My My hét lên khi thấy cô và anh cùng nhau bước vào hội trường.
"Xin lỗi mọi người Lúc nãy..."
"Lúc nãy tụi mình đang trên đường tới, nhưng bất ngờ bị một vụ va chạm xe làm cản trở" Quân Tâm cắt ngang lời nói của cô dịu giọng
"Không sao. Cũng không trễ lắm" Lâm Hiệu không lạnh không nóng đáp lại
Lâm Hiệu khẽ nhìn sang Lan Ninh, cô một thân váy đứng yên lặng bên cạnh Quân Tâm. Gương mặt còn vương vài nét hồng hào. Anh thấy dường như hôm nay cô có vẻ khan khác nhưng cụ thể ở đâu thì anh không rõ.
"Cậu không sao chứ? " My My một bên huýnh lấy tay cô nhỏ giọng
"À à...mình không sao " Lan Ninh hồi thần lại đáp "Thế chúng ta bắt đầu luôn nhé" Cô nhìn sang phía Lâm Hiệu
"Ok Hai cậu lên sân khấu đi" Lâm Hiệu cũng gật đầu "Mọi người bây giờ chúng ta bắt đầu duyệt chương trình" Anh lớn giọng thông báo.
Phía trong hậu trường, khi thấy hai người bước vào một giọng nữ vang lên đầy giễu cợt.
"Cũng chịu đến rồi cơ á "
"Để một tập thể bao nhiêu người chờ mỗi cậu hơn 2 tiếng. Đúng là hội trưởng có khác"
Lan Ninh liếc nhìn cô gái ngồi ghế bên trong, Thanh Mai cô gái này là sinh viên cùng khoá với cô. Nhưng lúc này cũng luôn tìm cách khiến cô khó xử.
"Tỏ ra thanh cao gì chứ? Cũng là đi với con trai thôi mà, mọi người đều hiểu cả"
Trong phòng, mọi người xung quanh im bật. Có người hả hê cũng có người không quan tâm. Chỉ làm công việc của bản thân, như lơ đãng liếc nhìn về phía cô vài lần.