Chương 19
Là con gái được nhiều sự yêu thích thì cũng đồng nghĩa với nhiều người ganh tỵ ghét bỏ. Trước giờ, cô chưa từng quan tâm. Cô chỉ muốn làm tốt trách nhiệm của mình.
"Mọi người chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ" Cô không nhìn Thanh Mai, liếc nhìn mọi người một lượt cười cười.
Quân Tâm cũng không tiện nói, chuyện của ganh ghét giữa con gái với nhau anh cũng hiểụ Cô gái của anh có bao nhiêu hoàn hảo, bản thân anh biết là được rồi. Chỉ cần người ngoài không làm tổn hại đến cô, thì anh sẽ giả vờ như không biết gì.
Anh tiến lên một bước bên cạnh cô khẽ giọng "Bắt đầu thôi"
Hiện giờ trong phòng, mọi người mới dời ánh mắt đến chàng trai vừa phát ra giọng nói kia. Quần Jean đen, áo sơ mi trắng được phối cùng nhau, đôi giầy thể thao hiệụ Gương mặt nổi bật từng đường nét nam tính. Đôi môi hơi mím lại thành một đường cong quyến rũ.
Thanh Mai thấy vậy cũng mím môi quay mặt sang hướng khác. Từ trước tới nay, cô luôn công khai mà khiêu khích Lan Ninh nhưng chưa bao giờ được như ý. Chưa bao giờ Lan Ninh đáp lại, mặc cho cô như cố gắng đánh nhau với một khúc gỗ.
"Hừ giả tạó Thanh Mai nghĩ thầm
Ánh đèn sân khấu được bật sáng nhất có thể, đèn đang chiếu thẳng vào một nam một nữ trên sân khấụ Nữ thì dịu dàng thanh tao, nam thì mạnh mẽ quyến rũ. Hai người đứng thẳng bên cạnh nhau như trong không gian chỉ còn mỗi hai người.
"Hai em bước ra phải tương tác với nhaụ Như hai người không liên quan là sao? "
Thầy phụ trách chống tay đứng giữa dưới sân khấu lớn tiếng nói. Lúc nãy vừa phải đi giải quyết rắc rối dưới nhà xe cũng vừa kịp quay trở lại duyệt chương trình.
"Khoát tay anh đi" Quân Tâm hơi nghiêng người nói bên tai cô, hơi thở ấm
"Ngoan"
Lúc nói chuyện với cô, anh như một người lớn đang vỗ về trẻ nhỏ. Rõ ràng là cô lớn hơn anh 2 tuổi cơ mà Lại còn xưng anh á
Cô hơi trừng mắt nhìn anh "Không được xưng anh, cậu nhỏ tuổi hơn mình"
"Nhỏ thì sao. Anh có thứ lớn cho em là được" Anh mặt cười cười vô sỉ đáp
"Cậụ.cậú
"Gọi anh "
"Gọi anh đi, sau này anh sẽ chăm sóc em"
"Nhà mình có hai anh trai rồi. Cảm ơn nhé"
Lan Ninh cũng không thua kém đáp lại anh. Cô sẽ không gọi, cô không muốn mình dễ dãi làm theo yêu cầu của anh.
"Nhưng anh trai đâu thoã mãn được em" Quân Tâm kề tai cô nói nhỏ
Nhìn gương mặt cô gái dần lan đỏ, vành tai vì bị anh kề sát cũng đỏ lên. Anh bật cười.
"Vô sỉ"
Cô quay sang hướng khác cố tình né đi cơ thể anh. Người con trai này, rõ ràng lần đầu tiếp xúc đã không thế này. Chỉ qua một buổi sáng, anh như được đã thông. Hiện tại không khác gì một tên lưu manh đùa giỡn cô. Nhưng, cô thế nhưng lại không cảm thấy ghét bỏ, còn có vài phần thích.
Cô hoảng hốt, cô rõ ràng là không nên như thế này. Cô hẳn là nên tránh né anh.
"Nào Hai em trao đổi xong chưa? " thầy phụ trách vỗ tay làm cô thoát khỏi dòng suy nghĩ.
"Hai em phải tương tác tự nhiên vào Phải tạo bầu không khí, hiểu chưa? "
"Dạ vâng ạ"
Cả hai đồng thanh đáp. Sau đó là một loạt các lời phát biểu, một số tiết mục đã được chuẩn bị lần lượt được tổng duyệt một lần.
Buổi chiều, khi mặt trời đã từ từ khuất xa. Mọi người lần lượt kéo nhau ra về. Có người vui vẻ hoà reo, có người uể oải than trách mệt mỏi.
Lan Ninh đi bên cạnh My My, Liên Khải và Lâm Hiệụ 4 người lần lượt rảo bước ra cổng trường.
"Mệt chết đi mất " My My vươn vai
"Có mình em mệt chắc " Liên khải bên cạnh khoát vai My My vui vẻ