⬅ Trước Tiếp ➡

"Hừ anh thì sướng rồi. Về nhà em còn phải nấu cơm cho đầu heo anh ăn"
"Em dám nói anh đầu heo hả? Thế em yêu heo thì cũng là heo rồi"
"Là em quá tốt bụng, nên không kì thị thân phận mà cứu anh khỏi sự cô độc đấy "
"Hay là ngược lại, anh cứu em"
Liên Khải không nể mặt hai người còn lại mà vui vẻ đáp trả lại. Hai người này lúc nào bên cạnh cũng có thể ầm ĩ cãi nhau, nhưng họ vẫn luôn bên cạnh nhaụ
Có người yêu đương cũng nên tốt đi.
Lâm Hiệu cũng cười lắc đầu, anh nhìn sang Lan Ninh bất giác cũng có phần hâm mộ. Anh thích Lan Ninh, điều đó là hiển nhiên. Một cô gái hoàn hảo như cô, ai rồi cũng sẽ thích. Nhưng anh mãi mãi vẫn không nhìn thấu được cô.
Đó là khó khăn mà khi anh bắt đầu cảm nhận được tình cảm của riêng mình.
"Mình đưa cậu về nhé" Lâm Hiệu quay sang Lan Ninh ánh mắt chờ mong
"Không cần đâu, mình định ghé siêu thị mua ít đồ. Mai cuối tuần nên mình lười đi lắm"
Cô khách sáo xua tay, cô biết Lâm Hiệu thích cô. Một người thích mình dựa vào cảm giác là sẽ cảm nhận được. Từng ánh mắt, từng cử chỉ luôn toát ra vẻ ám muội. Nhưng cô cũng là người rất rõ ràng trong chuyện tình cảm.
Thích là thích, không thích là không thích. Nếu cô không thích cũng sẽ không cho người khác có cơ hội tiếp xúc quá nhiềụ Vì cô sợ, vô tình sẽ làm tổn thương tình cảm người khác.
Nhưng có chắc là sẽ như thế không, với Quân Tâm cô không xác nhận được. Cô cũng không hiểu bản thân lại mâu thuẫn như thế.
"Không sao. Thế cuối tuần vui vẻ nhé"
"Cuối tuần vui vẻ"
Cô vẫy tay chào ba người kia rồi mỗi người một hướng đi về phía nhà mình.
Cô rảo bước từ từ trên con đường, nhìn dòng người qua lại. Phía trước cô thấy một chiếc xe dừng trước mặt mình vài bước, đây là xe của Quân Tâm.
Lúc nãy, cô đã từ chối anh đưa về mà cùng ba người kia đi ra khỏi trường. Hiện tại sao anh lại ở đây, chờ ai sao? Chẳng lẽ lại là chờ cô?
"Cậu đang chờ ai à?" Cô ngập ngừng bước vài bước
"Chờ em" Quân Tâm đứng trước mặt cô, gương mặt đầy tươi cười đáp
"À..cái đó ừm có việc gì sao? "
"Lên xe đi, anh có điều muốn nói với em"
"Mình còn...có.."
"Không được từ chối anh"
Quân Tâm bước lại kéo tay cô dịu giọng trách móc. Cô gái này, đang bắt đầu tránh né anh.
"Ngoan. Nói xong anh đưa em về"
Đẩy cô vào ghế ngồi, sau đó thắt dây an toàn cũng không quên xoa xoa đầu cô. Anh hẳn là thích xoa đầu cô đi, ngày hôm nay không biết đây là lần xoa thứ bao nhiêu rồi.
Lan Ninh cũng không tiện từ chối. Cô không lo sợ anh sẽ làm gì đó, mà bản thân cô cũng tò mò. Cô cũng muốn biết điều anh muốn nói là gì.
"Có muốn xuống xe không? "
Anh dừng xe lại một bên bờ sông, ngước nhìn những toà nhà phía xa bên bờ, từng ánh đèn đã được bật lên trong đêm. Như một bầu trời đầy sao.
"Không cần đâu, ngồi đây nói là được"
"Cạch" anh đưa tay nhấn thoát khỏi dây an toàn hơi nghiêng người nhìn sang cô. Ánh mắt nhìn cô không rời có thêm vài phần yêu chiềụ
"Anh biết, hôm nay anh đã đi quá giới hạn của em. Nhưng anh không mong là em tránh né anh"
"Mình không tránh né, chỉ là...là"
"Là em thấy chúng ta còn rất xa lạ đúng không? "
Quân Tâm chen ngang, ánh mắt nhìn sâu vào mắt cô. Anh hơi mím môi
"Anh xin lỗi. Là anh hôm nay quá đường đột. Em đừng tránh né anh nữa, được không? "
"Mình.."
"Anh thích em. Anh cũng không phải người tuỳ tiện phóng túng, lại càng không phải loại người chơi đùa con gái"


⬅ Trước Tiếp ➡