Gần đây Tô Thanh thường hay gặp một giấc mộng, là mộng xuân.
Người đàn ông trong mơ mảnh khảnh mạnh mẽ, cơ bắp toàn thân được luyện vừa đúng chuẩn, vật thô dài dưới thân khớp một cách hoàn mỹ với thân thể của cô.
Anh đặt cô dưới thân, vừa liếm vành tai trắng mềm của cô, vừa hỏi với hơi ẩm phả ra: "Còn muốn nữa không, Thanh Thanh?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cả người Tô Thanh mềm thành một vũng nước, vô lực nũng nịu "ừ' một tiếng.
Ngay sau đó anh va chạm với tốc độ nhanh hơn, dịu dàng lại ngang ngược mà tới tới lui lui, nấn ná dây dưa.
Nhắm vào một nơi trong cơ thể Tô Thanh không ngừng dùng sức, đồng thời còn dành ra một tay nhẹ khẩy hạt thù du nhô lên trước ngực cô.
Tô Thanh van nài xin tha, bảo anh "Đừng dừng lại".
Anh vô cùng phối hợp mà ra ra vào vào, mang cô đến đỉnh của những cơn sóng nhấp nhô.
Tô Thanh xoắn chặt hai chân, tự nâng eo lên nghênh đón anh, từng luồng nhiệt cuồn cuộn từ trong ra ngoài cơ thể.
Anh hôn liếm cơ thể cô, một tay giữ hai cổ tay cô, thoải mái ngăn không cho cô cử động.
Trong đầu cô như có pháo hoa, muốn dùng hai chân giữ chặt anh, để anh không thể rời đi.
Nhưng cao trào qua đi thì giấc mơ kết thúc.
Người trong mơ cũng biến mất.
Tô Thanh tỉnh lại trong căn phòng tối.
Cô ngủ một mình trên chiếc giường lớn sáu thước, lò sưởi đang mở, còn có tiếng xả hơi của máy làm ẩm không khí.
Tô Thanh chậm chạp một lúc mới dần dần ngồi dậy.
Giấc mộng xuân vừa rồi tuy kịch liệt nhưng thân thể cô lại trống rỗng không được thỏa mãn.
Tấm rèm tự động theo động tác của cô mà kéo ra một nửa, cô nương theo nắng sớm nhìn về phía chiếc giường bệnh cạnh giường cô.
Thẩm Trọng trên giường cũng đã tỉnh, đang âm thầm nhìn cô, ánh mắt thâm trầm, không thể nhìn ra được tâm tình trong đôi mắt ấy.
Tô Thanh thở dài trong lòng, chân trần bước xuống giường đứng bên giường Thẩm Trọng hỏi: "Anh có muốn xuống giường không?"
Thẩm Trọng giọng khàn khàn "ừ" một tiếng.
Tô Thanh bấm nút di chuyển, một nửa giường bệnh từ từ nâng lên đến khoảng ba mươi độ thì dừng lại.
"Có choáng đầu không?" Cô cúi người hỏi.
Thẩm Trọng không trả lời ngay mà nhắm mắt thích ứng một lúc rồi mới nói: "Lên chút nữa đi."
Tô Thanh bấm lần nữa, giường nâng lên 45 độ.
Không thể cao hơn nữa, cao hơn Thẩm Trọng sẽ bị choáng.
"Em đi tắm trước." Cô buông bảng điều khiển xuống, cúi đầu hôn nhẹ lên mặt anh: "Em gọi bác sĩ Hà đến giúp anh."
Thẩm Trọng từ từ nhắm hai mắt, khẽ "ừ" một tiếng.
Tô Thanh dùng bộ đàm gọi Hà Phương tới, còn mình thì đi vào phòng tắm.
Dòng nước có mạnh hơn nữa cũng không dội đi hết sự trống rỗng và bất lực của cô.
Người trong mơ vừa rồi, và người nằm trên giường bệnh đến đứng dậy cũng khó khăn, đều là Thẩm Trọng của cô.
Lúc quen biết Thẩm Trọng, hai người bọn họ đều phong nhã hào hoa, gần như là nhất kiến chung tình, ăn ý với nhau.
Sau vài lần lên giường, Tô Thanh quyết định phải gả cho Thẩm Trọng.
Không chỉ vì quyền thế địa vị của anh, mà còn bởi vì anh.. mạnh mẽ.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Có Thể Yêu Lại Từ Đầu Không
Em Là Ánh Sáng
Đêm Dài Không Ngủ
Mẹ Kế Của Nam Chính Trong Truyện Học Đường
Vật Gán Nợ Trưởng Thành
Bà Xã Thứ 8: Tổng Tài Hết Đường Chạy
Nàng Là Người Ta Đợi Suốt Đời
Diễn Xuất Quyến Rũ Đỉnh Điểm
Quà Tân Hôn Ngọt Lịm
Thao Đến Giọt Cuối Cùng
Xuyên Thành Nữ Phụ Quyến Dục
Thẳng Nam Cũng Không Thoát Khỏi Dâm Thụ