Tô Thanh không phải là thiếu nữ ngu ngốc, Thẩm Trọng là người đầu tiên trong hai mươi mấy năm qua cho cô cảm nhận được cực khoái nhiều lần.
Nhưng sau khi kết hôn chỉ vui vẻ được một năm, Thẩm Trọng gặp tai nạn xe, cột sống cổ bị tổn thương, nằm trong ICU mấy tháng, rồi nằm phòng bệnh thường mấy tháng mới được về nhà.
Bác sĩ không nói bị liệt, chỉ nói người trẻ tuổi từ từ điều dưỡng phục hồi chức năng, nói không chừng sẽ xuất hiện kỳ tích. Nhưng hiện tại Thẩm Trọng vẫn chỉ cử động được đôi tay trong phạm vi nhỏ, cử động ngón tay không được quá chính xác, từ ngực trở xuống thì không có cảm giác.
Tô Thanh tắm xong lại ngồi trong nhà vệ sinh hồi lâu, cô tính thời gian hẳn là Hà Phương đã giúp Thẩm Trọng rời giường mới kéo cửa nhìn ra ngoài.
Đúng là Thẩm Trọng đã thay quần áo, đang ngồi tựa vào giường nhìn ra cửa sổ.
Có người giúp việc mang bữa sáng vào, đẩy chiếc bàn ăn nhỏ đến mép giường của Thẩm Trọng.
Sáng sớm Hà Phương phải lau người thay quần áo cho Thẩm Trọng, những chuyện dơ bẩn Thẩm Trọng chưa bao giờ để Tô Thanh làm, còn muốn đuổi cô ra ngoài.
Bình thường đều là Thẩm Trọng tự ăn cơm, nhưng Tô Thanh biết anh thấy cô nằm mộng xuân hẳn là trong lòng không dễ chịu gì, vì vậy cô ngồi xuống đầu giường Thẩm Trọng, cầm chén cháo thịt nạc lên múc một thìa, thổi nguội đưa đến bên môi Thẩm Trọng, ôn tồn nhẹ nhàng nói: "Hôm nay thế nào rồi?"
"Vẫn ổn." Thẩm Trọng ngậm lấy thìa cháo, dùng sức nuốt xuống.
"Tối hôm qua không bị co rút sao?" Tô Thanh cúi đầu nhìn chén cháo, không dám đối diện với ánh mắt của Thẩm Trọng.
"Ừ."
"Vậy là tốt rồi." Tô Thanh lại đút cho anh một thìa cháo: "Hôm nay em có một thông báo, lát nữa phải ra ngoài. Anh đừng xem máy tính lâu quá."
Tâm trạng của anh vẫn rất tệ, Tô Thanh cũng không dám nói gì nữa, chỉ máy móc múc cháo giơ tay, sau khi đút Thẩm Trọng ăn được nửa chén, vừa định buông chén xuống thở dài thì Thẩm Trọng đột nhiên giơ tay nắm lấy tay cô.
Nói nắm cũng không đúng, anh chỉ là đặt mấy ngón tay thon dài vô lực lên cổ tay cô.
Tay anh rất lạnh, không hề có độ ấm của năm đó, lòng Tô Thanh run lên, dùng tay kia đỡ lấy cổ tay anh.
"Sao vậy?" Tô Thanh nặn ra một nụ cười, ngẩng đầu nhìn Thẩm Trọng.
Anh vẫn rất đẹp.
Trước kia là anh tuấn rạng rỡ, bây giờ gầy đi một chút, đường nét gương mặt càng thêm rõ ràng, mang vẻ đẹp có hơi mong manh.
Thẩm Trọng nhìn chằm chằm cô, chân mày hơi nhíu lại.
Một lát sau anh khàn khàn hỏi: "Sáng em mơ thấy gì vậy?"
Thẩm Trọng quay đầu sang chỗ khác: "Không có gì đâu."
Thẩm Trọng cố gắng muốn nắm chặt tay cô, cánh tay không dùng được sức đã run nhè nhẹ: "Em mơ thấy chúng ta trước đây có phải không?"
Tô Thanh gục đầu xuống.
Thẩm Trọng biến thành như vậy không ai mong muốn, nhưng cô nhìn thấy thân thể anh bại liệt vô lực thì lại nhớ đến thân thể vốn khỏe mạnh của anh, chuyện này không phải dựa vào ý chí là có thể ngăn lại được. Lúc tỉnh táo cô cố gắng tiếp nhận hiện thực, nhưng trong mơ cô thật sự không có cách nào khống chế được.
"Không có. Anh đừng nói bậy." Tô Thanh bỏ chén cháo trong tay xuống, cầm tay anh hỏi: "Anh ăn no chưa?"