⬅ Trước Tiếp ➡
Sự thổ lộ đột ngột này khiến tim Thẩm Trọng đập trật nhịp, sau khi dịu lại mới thở ra một hơi, "ừ" một tiếng, rồi lắc đầu khẽ nói: "Là anh.. Quá yếu ớt, không chạm vào được."
"Anh sẽ từ từ tốt lên, em cũng sẽ.. cố gắng." Tô Thanh đưa tay sờ mặt anh, Thẩm Trọng quay đầu lại cắn ngón cái của cô, ậm ừ không rõ nói: "Anh.. Anh cũng yêu em."
"Em biết." Tô Thanh vuốt ve mặt anh: "Ngủ thật ngon, ngày tháng sau này của chúng ta còn rất dài, đúng không?"
Sáng hôm sau Thẩm Trọng muốn thử thay quần áo cho Thẩm Trọng lại bị anh từ chốt.
"Sức em yếu, không bế được anh." Thẩm Trọng nhíu mày nói.
"Vậy em phải tập làm từ từ, mới có thể mạnh lên được." Trở thành Tô Thanh năn nỉ anh.
Thẩm Trọng vẫn lắc đầu: "Rất phiền phức, em không làm được."
"Anh chỉ em nên làm thế nào."
Cuối cùng Thẩm Trọng cũng thỏa hiệp: "Để Hà Phương làm, em cứ nhìn trước đã."
Lúc Hà Phương đi vào thì nhìn thẳng, giống như trong phòng không nhiều thêm một người như Tô Thanh vậy.
Anh ta bắt đầu đưa tay vào trong quần Thẩm Trọng, Thẩm Trọng đưa tay cản anh ta lại: "Đổi đồ bên trên là được rồi."
Nói xong liếc mắt nhìn Tô Thanh một cái.
Hà Phương nhìn Tô Thanh, lại nhìn Thẩm Trọng rồi thu tay lại, xốc chăn ra một nửa, tự mình ngồi xuống mép giường bệnh, nâng giường lên 60 độ để Thẩm Trọng đối mặt với mình, trước tiên cởi nút áo ngủ của anh ra, sau đó duỗi một tay bế anh lên, để anh tựa vào đầu vai mình.
Anh ta thành thạo cởi áo ngủ của Thẩm Trọng ra, ném qua một bên.
Đã rất lâu Thẩm Trọng không đi ra ngoài, cả người trắng đến phát sáng, từ cột sống cổ đi xuống có mấy vết sẹo lớn tựa như con rết, chiếm cứ thân thể mềm mại của anh.
Thẩm Trọng không nằm vững trên người Hà Phương, cả người trượt sang một bên.
Hà Phương nghiêng người qua giữ anh lại, xốc cánh tay của anh lên, thuần thục lấy một chiếc áo thun nhanh chóng tròng vào.
Tô Thanh đứng bên cạnh không nhìn nổi nữa, quay người đi.
Hà Phương là một bác sĩ phục hồi chức năng chuyên nghiệp, phương pháp làm việc của anh ta cực kỳ có hiệu quả, cũng cực kỳ vô tình, Tô Thanh thấy anh ta điều khiển Thẩm Trọng như là một con búp bê như vậy thì trong lòng cảm thấy thật sự khó chịu.
Hai người xem cô như không tồn tại, Hà Phương lại mặc cho Thẩm Trọng một chiếc áo sơ mi, hỏi: "Đánh răng trên giường?"
Thẩm Trọng gật đầu, Hà Phương liền đi vào nhà vệ sinh lấy bàn chải đánh răng điện và ly nước, đứng ở mép giường nhìn Thẩm Trọng khó khăn giơ cánh tay lên đánh răng, rồi lại đi lấy khăn lông tới lau mặt cho anh.
Tô Thanh nhận lấy khăn mặt: "Để tôi."
Hà Phương do dự một lát, yên lặng rời khỏi phòng.
Tô Thanh ngồi vào vị trí vừa rồi của Hà Phương, mở khăn mặt ra vừa định giơ lên thì không nhịn được mà bật khóc.
Thẩm Trọng dựa vào giường, vươn tay kéo góc áo cô hỏi: "Không chịu được à? Cũng chưa làm gì.."
Tô Thanh đột nhiên ném khăn mặt đi, nằm sấp trên đầu vai anh, nước mắt nóng hổi rơi trên cổ anh.
Thẩm Trọng giơ bàn tay phải cử động linh hoạt hơn lên, vòng qua eo cô, cười nói: "Không sao cả, việc này em không học cũng được."
Tô Thanh lắc đầu, đau lòng khóc nức nở không dừng lại được.

⬅ Trước Tiếp ➡