⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Thanh liếm liếm ngón tay thon dài của anh, siết chặt quai hàm, dùng gương mặt mềm và đầu lưỡi bao chặt lấy ngón tay anh.
Ngón tay của Thẩm Trọng khẽ run lên trong miệng cô, người cũng không kìm lòng được mà phát ra tiếng hừ nhẹ.
Hai người họ đều biết điều này có ý nghĩa gì.
Trước kia khi làm tình, Thẩm Trọng thích Tô Thanh ngậm lấy anh, ở dưới ngậm chặt lấy bảo bối của anh, bên trên ngậm chặt ngón tay anh, trên dưới cùng nhau, phóng túng ra vào, khuấy đảo, lấp đầy.
Trong phòng tối, Tô Thanh nghe hơi thở của anh dần trở nên dồn đập, vừa có chút lo lắng anh lại chủ động cử động tay, muốn nhét ngón giữa vào.
Tô Thanh ngầm hiểu, săn sóc há miệng ngậm thêm một ngón tay của anh.
Môi lưỡi của Tô Thanh ấm áp trơn mềm, đã lâu Thẩm Trọng chưa có cảm giác được người khác ngậm vào trong cơ thể, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, thân thể vô thức mà nghiêng về phía Tô Thanh.
Tô Thanh cảm nhận được động tác của anh, cũng không cầm lòng được mà xê dịch đến gần anh.
Giữa hai chiếc giường có kẽ hở, hai người không thể dính vào nhau.
Hơi thở của Thẩm Trọng đã càng lúc càng loạn, Tô Thanh không dám làm loạn quá mức, ngậm hai ngón tay anh trêu đùa vài cái rồi nắm lấy cổ tay anh, chậm rãi rút ngón tay anh từ trong miệng mình ra.
Thẩm Trọng vô cùng bất mãn mà hừ vài tiếng, tay dùng sức kháng cự tay cô, giùng giằng nói: "Thanh.. Để anh.. Sờ em.."
Tô Thanh do dự một lát rồi tiến tới hôn lên trán anh: "Hôm nay anh không khỏe, nghỉ ngơi sớm một chút, chờ ngày mai có được không?"
Thẩm Trọng cố hết sức vẫn muốn dịch về phía cô, nhưng anh chỉ có thể cử động bộ ngực, giãy giụa mãi cũng không đi được bao nhiêu, gấp đến mức có chút tức giận, tay lại càng muốn dò lên người cô.
Tô Thanh đè cánh tay mềm của anh lại: "Em sẽ ở cùng anh mỗi ngày, đừng gấp, được không?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Động tác của Thẩm Trọng ngừng lại, lập tức tỉnh táo từ từ thu tay về.
Tô Thanh dịch lại góc chăn trên đầu vai cho anh, cũng cho tay vào lại trong chắn, nghe hơi thở của anh dần dần bình ổn mới thở phào chuẩn bị ngủ.
"Thanh Thanh." Thẩm Trọng thủ thỉ bên tai cô: "Nếu như em muốn.."
Tô Thanh đợi một lúc, anh vẫn không nói tiếp.
Tô Thanh mở to mắt nhìn trần nhà, nghĩ đến chuyện anh bỏ tự tôn của bản thân mua cái dương cụ giả kia cho cô, giọng nói bỗng nhiên trở nên mềm mại: "Thẩm tiên sing, em yêu anh."
Thẩm Trọng bị cô làm cho kinh ngạc, quên cả hít thở.
Tô Thanh xoay người lại đối mặt với anh: "Đã lâu không nói với anh như vậy đúng không?"
Trước kia câu này phần lớn đều nói ở trên giường, lúc bị anh làm khiến cô liên lục xin tha mới có thể thốt ra.
Thẩm Trọng vẫn chưa hít thở.
"Gần đây biểu hiện của em không được tốt lắm, đó không phải lỗi của anh, là do em.. Có hơi nhát gan." Giọng Tô Thanh vô cùng trong trẻo: "Anh cho em một chút thời gian được không?"
Thẩm Trọng lại sửng sốt. Thật ra cô vẫn luôn dịu dàng với anh như trước, chỉ là khi nhắc đến tiếp xúc thân thể thì có hơi sợ hãi, trên khuôn mặt đầy sự dè dặt xa lạ.

⬅ Trước Tiếp ➡