⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Thanh đắp chăn cho Thẩm Trọng, dịch góc chăn trên vai anh, tay không dám chạm vào ngực mà chỉ ôm hờ bả vai anh một chút đáp ứng yêu cầu muốn được ôm vừa rồi của anh.
Cô thì tự mình đắp một cái chăn khác, nằm dịch ra mép giường còn lại, giấu đầu lòi đuôi nói: "Em cách xa anh một chút, nếu không đêm sẽ ảnh hưởng đến anh. Có việc gì anh nhớ gọi em."
Cô tắt đèn, trong đêm tối Thẩm Trọng nặng nề "ừ" một tiếng.
Hai người đều không ngủ.
Tô Thanh bị nụ hôn sâu vừa rồi đốt lên lửa dục, Thẩm Trọng thì cảm thấy đắng chát trong lòng.
Tô Thanh khép chặt hai chân, cảm thấy quần lót của mình đã thấm ướt mà cô lại không dám động đậy, sợ bị Thẩm Trọng phát hiện ra gì đó.
Khi Thẩm Trọng không ở trên giường cô, cô đã lén tự an ủi rất nhiều lần.
Nhưng không có lần nào có thể so sánh với khoái cảm trước kia Thẩm Trọng mang đến cho cô. Sự khác biệt lớn như việc xem ảnh chụp và cảnh thật ở ngoài vậy.
Cô không dám nói chuyện này với Thẩm Trọng, sợ khiến anh càng thêm chán nản.
Lúc này Thẩm Trọng đang cố hết sức vươn tay đến giữa hai chân mình.
Vật đã từng khiến anh tự hào giờ lạnh như băng, mềm như bông co lại thành một khối, không có chút cảm giác gì.
Anh dùng bàn tay không mấy linh hoạt lắc nó một lát, nó vẫn không hề có chút dấu hiệu muốn ngẩng đầu dậy.
Nhưng động tác của anh dẫn tới sự chú ý của Tô Thanh, cô quay người lại đối mặt với anh hỏi: "Anh sao vậy?"
Thẩm Trọng dằn giọng nói đau thương xuống cổ họng, cố gắng tỏ ra thoải mái: "Không sao."
"Ban đêm.. Có cần giúp anh trở người không?" Tô Thanh lại hỏi.
"Không sao mà." Thẩm Trọng nói: "Sáng mai Hà Phương sẽ đến sớm."
"À." Tô Thanh do dự một lát, chậm rãi vươn một bàn tay ra khỏi chăn: "Chúng ta nắm tay ngủ được không?"
Tình trạng tay trái của Thẩm Trọng kém hơn tay phải một chút, chỉ di chuyển về phía cô mấy centimet đã không còn sức lực gì.
Tô Thanh thử cầm một ngón tay của anh, trong lòng vô cùng khổ sở.
"Ngủ ngon." Cô cố gắng nói thật ngọt ngào.
"Ngủ ngon." Thẩm Trọng thở dài.
Bất ngờ nằm cùng giường với Thẩm Trọng, Tô Thanh cả đêm không ngủ, đến hừng sáng mới mơ màng chợp mắt một lát, rồi lại bị sự rung động của chiếc giường đánh thức.
Cô ngập ngừng một lát, dụi dụi mắt, nhận ra Thẩm Trọng bên cạnh đang co rút.
Người bệnh liệt thường xuyên có hiện tượng co rút, nhưng Thẩm Trọng uống thuốc đúng giờ lại có bác sĩ hộ lý ở bên cạnh chăm sóc nên đã lâu chưa phát tác.
Lúc này anh nhắm chặt hai mắt, ra sức cắn chặt môi, hai tay vô lực vò tấm drap trải giường dưới người, hai chân thường ngày không thể cử động đang đánh bần bật ở dưới lớp chăn, khiến cho tấm nệm chấn động theo.
Thẩm Trọng vừa nhào lên đùi anh cách tấm chăn cố đè chân anh lại, vừa lớn tiếng gọi: "Bác sĩ Hà!"
Hà Phương xông vào phòng, nhìn lướt qua tình hình trong phòng liền đẩy Tô Thanh ra.
Tô Thanh bị ngã xuống giường, nhìn Hà Phương xốc chăn lên đè hai chân trắng nõn gầy gò của Thẩm Trọng lại.
Đôi chân kia như lập tức được hồi sinh, bất khuất tranh đấu với Hà Phương, ở trong tay anh ta đánh bần bật với tốc độ mà con người không thể đạt được.
Thẩm Trọng cố mở hai mắt ra, lòng đầy đau đớn nhìn vào mắt Tô Thanh.

⬅ Trước Tiếp ➡