Vì vậy Tô Thanh rời khỏi phòng ngủ.
Cô biết Thẩm Trọng không muốn cô nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của anh, dù sao cô cũng đã từng ngưỡng mộ anh như vậy, khuất phục anh như vậy.
Tô Thanh đứng ngoài ban công nhìn phong cảnh hơn nửa tiếng đồng hồ Hà Phương mới đẩy cửa đi ra.
Tô Thanh đi vào trong liếc mắt nhìn một cái, Thẩm Trọng đã trở lại giường bệnh, có người giúp việc vào đổi chăn đệm đồ dùng trên giường lớn.
"Tối hôm qua tôi không nên đồng ý để anh Thẩm ngủ trên giường lớn." Hà Phương ở ngoài ban công đốt một điếu thuốc: "Quá lạc quan khi nhận định tình trạng sức khỏe của anh ấy."
Tô Thanh cúi đầu không nói lời nào, mười đầu ngón tay đan vào nhau.
Tối hôm qua chắc là cô về trễ, Thẩm Trọng nhớ cô mới kiên trì muốn ngủ trên giường mềm không hợp với bản thân.
Hà Phương hút điếu thuốc trên tay hết hơn phân nửa, lấy ra một hộp quà đưa cho Tô Thanh: "Đây là hôm qua anh Thẩm bảo tôi chọn chuẩn bị tặng chị."
Tô Thanh nhận lấy chiếc hộp rồi mở ra, vật bên trong khiến mặt cô đỏ bừng.
Đó là một cái dương vật giả bằng silicon.
Thẩm Trọng là người vô cùng cao ngạo lại tự tin, đã từng khoe rằng chỉ dựa vào hôn là có thể hôn Tô Thanh đến cao trào, cực kỳ gai mắt loại đồ này.
"Chị Thẩm." Hà Phương dập tắt điếu thuốc: "Tôi biết chị rất khó chấp nhận được tình trạng hiện giờ, nhưng chị đừng quên, anh Thẩm càng khó chấp nhận hơn chị, dù sao mọi thống khổ trên cơ thể đều do anh ấy gánh chịu."
Anh ta vừa nói vừa đẩy cửa trở về phòng: "Chị nhanh chóng chấp nhận thân thể của anh ấy, anh ấy mới có thể chấp nhận thân thể của mình."
Sau khi Hà Phường vào phòng Tô Thanh lại ra đứng ngoài ban công một lúc, chiếc hộp cô ôm trong lòng dường như càng lúc càng nóng, nóng đến trái tim cô cũng đau.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cô vào phòng giấu chiếc hộp dưới gối, đi tới bên mép giường của Thẩm Trọng nhìn anh.
Anh nhắm mắt lại quay về phía vách tường, sắc mặt tái nhợt bất thường, hàng lông mi dài như cánh quạ run nhè nhẹ.
Co rút là rất đau, nhưng đau tới mức nào thì Tô Thanh không thể tưởng tượng ra được, chỉ biết mỗi lần Thẩm Trọng phát tác xong thì cả người đổ mồ hôi lạnh, hai tay vốn có thể cử động được sẽ mất đi sức lực.
Hà Phương nói đã cho anh uống thuốc giảm đau, nhưng dường như dược hiệu không hề phát huy hiệu quả.
Tô Thanh cúi người hôn lên gò má của Thẩm Trọng, nhỏ nhẹ nói: "Hôm nay đừng làm gì cả, nghỉ ngơi cho thật tốt, có được không?"
Thẩm Trọng không mở mắt, một lát sau mới thấp giọng nói: "Anh ngủ một lát, bảo lão Tần chiều quay lại."
Tô Thanh không còn cách nào khác, đành cầm điện thoại ở đầu giường dặn dò.
Cơ thể dưới chăn đã mỏng đến mức sắp không thấy đâu, Tô Thanh nhìn một lúc lập tức quay đầu đi.
Cô nhét chiếc chuông báo vào tay phải của Thẩm Trọng, lại hôn lên trán anh một cái: "Em không làm phiền anh, anh ngủ đi. Có chuyện gì nhớ bấm chuông, em và Hà Phương đều ở phòng bên cạnh."
Thẩm Trọng không trả lời cô.
Buổi chiều lão Tần đến, báo cáo chuyện trong tập đoàn cho Thẩm Trọng.