Chương 20
nhìn thấy hết rồi, còn gì để mà ngại nữa." Tắm xong, mặc quần áo vào, Bùi Thanh Chỉ ngây ngốc đứng trong phòng tắm, do dự không biết có nên ra ngoài không.
Cô không ngờ mình lại xảy ra chuyện như vậy với anh.
Nghe những gì anh nói lúc nãy, có vẻ tối nay anh sẽ ở lại nhà cô?
Lại phải ngủ chung với anh thêm một đêm nữa sao?
Cô bực bội gãi đầụ Cô xấu hổ bước ra khỏi phòng tắm, đột nhiên phát hiện phòng ngủ không còn ai, lúc này mới biết, người kia đã đi mất từ lâu rồi.
Chiếc giường lớn đã được thay bằng ga trải giường và vỏ chăn màu xanh da trời sáng sủa, trên bàn làm việc màu ngà còn để lại một chiếc chìa khóa lấp lánh ánh bạc.
Cô nhặt chiếc chìa khóa lên, nhìn thấy tờ giấy note được kẹp ở dưới, trên đó là một hàng chữ thư pháp uyển chuyển, bay bổng Chìa khóa dự phòng, giữ cẩn thận.
Không có thêm lời nào khác.
Bùi Thanh Chỉ xụ mặt xuống, nằm xuống giường với vẻ mặt buồn bã.
Hôm sau, thứ Bảy.
Hôm nay Bùi Thanh Chỉ không có tiết học, cô dậy sớm hầm một chén tổ yến, còn tỉ mỉ chuẩn bị thêm vài món ăn, cho tất cả vào hộp giữ nhiệt rồi mang đến cho Bùi Tô.
Tay nghề nấu nướng của cô cũng không tệ.
Dù sao thì, khi những người cùng tuổi vẫn đang tận hưởng sự chăm sóc của cha mẹ, cô lại phải học cách tự lập từ sớm vì cha mẹ làm hướng dẫn viên du lịch, thường xuyên vắng nhà.
Vào sinh nhật mười tám tuổi, cô không chịu nổi cảm giác trống trải và cô đơn trong căn nhà lạnh lẽo, bèn gọi điện cầu xin cha mẹ về nhà tổ chức sinh nhật cùng mình.
Nhưng họ từ chối vì bận công việc.
Cô biết bản thân có hơi vô lý, nhưng vẫn không thể ngăn mình bật khóc đầy tủi thân.
Không ngờ, những tiếng nức nở ấy lại bị Nguy Thừa nghe thấy.
Khi cô đến bệnh viện Hoa Ân trực thuộc Đại học Túc Minh, vừa đúng mười hai giờ trưa.
Cô đoán giờ này chắc là thời gian nghỉ ngơi, vừa theo chỉ dẫn đi về phía trung tâm y tế cấp cứu, vừa lấy điện thoại gọi cho Bùi Tô.
Chuông reo hai lần mới có người bắt máy, Bùi Tô vội vàng để lại một câu "Để trên bàn làm việc của chị." Rồi ngay lập tức bị ai đó gọi đi.
Bùi Thanh Chỉ cất điện thoại, ngước mắt nhìn hai chữ lớn trên tòa nhà "Cấp cứú.
Đây là nơi tập trung nhiều bệnh nhân nguy kịch nhất trong bệnh viện, đa dạng bệnh lý nhất, đồng thời cũng là khoa có nhiệm vụ cấp cứu và quản lý bệnh nhân nặng nề nhất.
Cô chưa từng đến đây bao giờ, nhưng vừa bước vào đã cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt, khiến lồng ngực có chút nặng nề.
Bước qua cánh cửa cảm ứng có biểu tượng gậy rắn quấn, đập vào mắt cô là quầy hướng dẫn đông đúc, bên phải sảnh chờ đã kín chỗ, bác sĩ và y tá tất bật di chuyển giữa đám đông.
Tiếng nói lao xao, người người chen chúc, hơi lộn xộn nhưng lại có trật tự riêng.
Bùi Thanh Chỉ đứng sững tại chỗ, cảm nhận mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện, còn đang suy nghĩ xem làm cách nào để mang hộp giữ nhiệt vào văn phòng thì chợt thấy một nhóm bác sĩ và y tá mặc áo blouse trắng vội vàng chạy ra cửa.
Khung cảnh có phần hỗn loạn, cô theo phản xạ lui vào một góc.
Trong khoảnh khắc ấy, một gương mặt quen thuộc thoáng lướt qua trước mắt cô.
Người đó có bờ vai rộng, eo thon, dáng