⬅ Trước Tiếp ➡

người cao ráo, khoác trên mình bộ đồ sát khuẩn màu xanh nhạt, bên ngoài là áo blouse trắng tinh khôi, bước đi dứt khoát dẫn đầu cả đội ngũ.
Vạt áo khẽ bay, như cánh sen rẽ nước mà nở bung.
Anh rõ ràng đang tất bật cứu người, nhưng lại khiến cô đột nhiên liên tưởng đến một người mẫu đang sải bước trên sàn catwalk.
Lúc lướt qua cô, khóe mắt anh thoáng liếc nhẹ một cái, rồi lập tức dời đi, cứ như hoàn toàn không nhìn thấy cô vậy.
"Chú là..
bác sĩ khoa cấp cứu sao?" Cô lẩm bẩm suy nghĩ.
"Tai nạn liên hoàn, chín bệnh nhân bị thương, năm nặng bốn nhẹ, xe cấp cứu sắp đến bệnh viện." Một y tá vừa dứt lời.
"Đinh đinh đinh " Tiếng còi xe chói tai vang lên, ngày càng gần hơn.
Bùi Thanh Chỉ nghe mà tim bỗng thắt lại, ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Năm chiếc xe cứu thương nối tiếp nhau dừng ngay trước cửa, nhân viên y tế nhanh chóng xúm lại, tiếp nhận những bệnh nhân đã được sơ cứu đơn giản.
"Bệnh nhân, nghe thấy tôi nói không?" "Đứt động mạch đùi, huyết áp 100/60..
Đưa vào phòng cấp cứu để phẫu thuật mạch máu ngay.." "Bệnh nhân đa chấn thương, đầu bị va đập mạnh.." "Nhường đường Làm ơn nhường đường " Khung cảnh căng thẳng nhưng có tổ chức, những bệnh nhân nguy kịch lần lượt được đưa vào sảnh lớn, sau đó nhanh chóng đẩy vào các phòng cấp cứu để chữa trị.
Bùi Thanh Chỉ đứng một bên, tim đập nhanh theo từng diễn biến trước mắt.
"Ngừng tim Đẩy ngay vào phòng cấp cứu, chuẩn bị đặt nội khí quản và máy khử rung tim.." Một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên, Bùi Thanh Chỉ theo phản xạ nhìn qua.
Nguy Thừa lập tức nhảy lên giường cấp cứu, quỳ gối hai bên người bệnh nhân, cúi xuống, hai tay đan vào nhau, đặt lên ngực bệnh nhân để ép tim ngoài lồng ngực.
Giường cấp cứu lao nhanh qua hành lang bệnh viện.
Ánh mắt cô dõi theo bóng dáng Nguy Thừa, nhìn anh chăm chú quan sát tình trạng bệnh nhân, nhìn chiếc áo blouse trắng tinh của anh dần nhuốm máu đỏ chói mắt.
Chỉ trong chớp mắt, góc hành lang rẽ ngang, vệt đỏ ấy biến mất vào cuối con đường.
Bùi Thanh Chỉ chớp mắt, đứng chết trân tại chỗ rất lâụ Trước mắt vẫn là khung cảnh nhộn nhịp hỗn loạn, âm thanh ồn ào không ngừng vang lên.
Cô cảm thấy mình như vừa đi một vòng trên tàu lượn siêu tốc, hơi thở gấp gáp, tim đập mạnh, lòng bàn tay siết chặt đã đổ mồ hôi.
"Thanh Chỉ?
Không phải chị đã bảo em cứ đặt lên bàn làm việc của chị là được rồi sao?
Sao em còn đứng đây?" Bùi Tô sải bước về phía cô, mái tóc ngắn gọn gàng trông cực kỳ cá tính.
"Chị.." Bùi Thanh Chỉ lúng túng đáp "Chị nghỉ ngơi rồi ạ?" Bùi Tô nhận lấy hộp giữ nhiệt từ tay em gái, ra hiệu cô đi theo mình.
"Ừm, từ bảy giờ sáng đến tận một giờ chiều, làm việc liên tục suốt sáu tiếng đồng hồ, giờ chị vừa mệt vừa đói đây." Bước vào phòng làm việc của khoa cấp cứu, trên mỗi tấm kính ngăn của bàn gỗ đều có ghi tên và chức danh của từng bác sĩ.
Bùi Thanh Chỉ vô thức bước chậm lại, ánh mắt lướt qua từng chiếc bàn, cố tìm kiếm cái tên "Nguy Thừa" này.
Thế nhưng, điều khiến cô thất vọng là anh không thuộc khoa này.
Bùi Tô không kìm được liền mở hộp giữ nhiệt, mùi thơm của thức ăn lập tức lan tỏa, cô ấy không nhịn được cảm thán "Ôi trời Em giỏi quá đấy Làm hẳn nhiều món thế này luôn?
" Bùi Thanh Chỉ tìm một


⬅ Trước Tiếp ➡