⬅ Trước Tiếp ➡
Vân Tranh thay đổi vị trí, nâng mông cô lên, xúc cảm mềm mại dưới tay làm anh kiềm không được mà bắt lấy vài lần, gậy thịt cắm sâu hơn vào cơ thể cô, bị bao vây chặt chẽ đến mức bật ra tiếng rên rỉ.
Anh ôm cô vào lòng.
Người đó có phải cũng đối xử với cô như vậy? Người đó có phải cũng cảm nhận được cô là một cô gái tốt, một cô gái lương thiện, một cô gái nghiêm túc?
Người đó có phải hay không cũng từng ra vào trong cơ thể cô? Chiêu Đệ có phải hay không cũng ôm lấy người đó, mặc cho anh ta muốn làm gì thì làm?
Một bên sóng cuộn một bên lửa cháy, nửa phần của anh ở trong cơ thể cô là an tâm, nửa phần ở ngoài như bị dội nước đá, lạnh lẽo thấu xương.
Chiêu Đệ bị làm đến tay cũng nâng không nổi, vách trong từng đợt co rút, bụng dưới run rẩy, ý thức mơ hồ.
Ánh đèn lắc lư qua lại, cô cảm thấy như trời đất quay cuồng.
Dáng người anh thon dài rắn chắc, khuôn mặt như ngọc, cơ bắp cánh tay theo từng động tác mà phình phình. Đôi mắt có chút hồng nhìn không rõ.
Anh thay đổi, cơ thể rắn chắc hơn, gai nhọn lúc trước cũng thu liễm lại, sự kiêu ngạo khó thuần trong ánh mắt sau khi mất đi bây giờ lại thâm trầm như nước sâu.
Vũng nước sâu kia lúc này đang nổi sóng, không biết là đau hay là sợ.
Việc đó, Chiêu Đệ không muốn lý giải, chỉ nghĩ mau chóng kết thúc, ngày mai hai người lại như chưa hề gặp mặt, cô trở về sẽ tắm rửa thật kỹ, chà cho bong lớp da này mới vừa lòng.
Anh cúi đầu hôn cô, vừa triền miên vừa tuyệt vọng, Chiêu Đệ không biết vì sao anh lại có những suy nghĩ đó.
Trước kia khi hai người còn ở bên nhau, đều là anh khi phách hăng hái, cô lẳng lặng đi theo, có đôi khi anh vừa quay đầu lại, hai ánh mắt giao nhau, cùng nhìn nhau mà cười.
Theo tốc độ đâm vào rút ra mà nhịp thở của Vân Tranh ngày càng dồn dập, một hơi thật sâu, tiến vào nơi sâu nhất chưa từng được chạm đến.
Bị chạm đến cổ tử cung, Chiêu Đệ co quắp, Vân Tranh lại dùng tay giữ chặt chân cô.
"A ···." Tuy ý thức mơ hồ, cũng bị một trận nóng bỏng làm cho thất thanh.
Cuồn cuộn không ngừng mà chảy vào, mông cô run rẩy, anh cắn lấy vành tay Chiêu Đệ, dùng lực mà hướng về phía cô, lại sâu thêm một ít.
Linh hồn cũng lìa khỏi thân xác.
Hai người cả người đầy mồ hôi.
Im lặng một hồi, Vân Tranh rút ra, từng luồn dịch trắng từ khe thịt chảy ra đọng trên sàn nhà.
Một giọt, hai giọt, một dòng, hai dòng.
Đọng lại thành vũng.
Anh vẫn còn ôm cô, không có buông tay, cúi đầu xem nơi non mềm đã lưu trữ đồ vật của mình, lồng ngực cảm thấy như bị lấp đầy.
Lại nhói đau một chút.
Vốn nghĩ rằng đã kết thúc, không ngờ anh bế cô trở lại phòng ngủ, mạnh mẽ áp xuống. Trên người cô vẫn còn đọng nước, anh lấy khăn bông lau giúp cô sau đó lại lót một cái khăn khô ra sau đầu cô.
Chiêu Đệ để mặc anh sắp xếp, cô không còn sức lực để phản kháng.
Xoa xoa thân dưới của cô, moi ra tinh dịch còn dư ở bên trong, càng moi càng ướt.

⬅ Trước Tiếp ➡