Giây tiếp theo, một cây gậy thịt thô to tiến thẳng vào cơ thể cô, Chiêu Đệ a một tiếng, chịu không nổi muốn té ngã, Vân Tranh ôm cô áp lên trên kính, anh bị sự chặt khít này làm cho cả da đầu đều tê dại.
Anh bắt đầu đĩnh động lên.
"Chiêu Đệ, chặt quá, anh không di chuyển được."
Nơi đó bị căng dãn ra, bị lấp đầy, vừa đau vừa tê dại, Vân Tranh cùng cô đan mười ngón tay vào nhau, "Anh cầu Phật, cầu không biết bao nhiêu lần."
Chiêu Đệ bị hôn, đầu lưỡi bị một lực mạnh mẽ mút vào, huyệt nhỏ chảy ra từng dòng dịch ngọt, âm thanh nước bị va đập khiến người khác nghe thấy mà đỏ mặt tía tai.
Anh buông cô ra từ phía sau bắt đầu tiến vào. Mấy năm nay anh chưa từng ngừng rèn luyện cơ thể, luôn muốn dùng trạng thái tốt nhất mà nghênh đón cô, chờ đợi cô.
Khi vật thô dài hoàn toàn thâm nhập vào hoa tâm, lại kéo theo thịt đỏ từ bên trong ra ngoài.
Gậy thịt hướng phía trên ngay điểm G của cô mà khơi gợi, hai luồn nhũ lay động, anh duỗi tay lên trước bắt lấy xoa nắn, nhũ thịt tràn ra từ kẽ tay.
Lấy đây làm điểm tựa, phía dưới nhanh chóng kích thích.
"A .." Chiêu Đệ cắn răng phát ra tiếng mà lắc đầu, "Vân Tranh, buông tôi ra, buông tôi ra."
Vân Tranh kề sát đầu vào vai cô khiến cô cảm nhận được một trận nhiệt ướt.
"Phật Tổ không chiếu cố anh." Giọng anh thầm thì, suy nghĩ về số mệnh thê lương.
Phần kính bị cô đè lên, bám hơi ẩm, một bên mờ một bên rõ.
Trước kia khi đang tắm, Vân Tranh nghe thấy tiếng nước ngừng chảy, lúc Chiêu Đệ đang thoa sữa tắm, anh sẽ nói, "Chiêu Đệ, đến đây, áp lên kính cho anh xem."
Lúc đó cô sẽ đỏ mặt, cả người xà bông còn chưa rửa sạch, run rẩy áp lên kính, trước ngực hai đóa hồng mai, giữa hai chân lại cỏ mọc um tùm, bụng trắng nõn, hướng về phía tấm kính mà hơi cong chân. Hình ảnh đều được khắc lên, xem không rõ nhưng lại quyến rũ hơn bất cứ cảnh sắc gì.
Lúc này Vân Tranh sẽ không hề kìm nén mà lập tức cởi quần tiến vào trong, Chiêu Đệ không có chỗ bám anh liền để cô ngồi ở trên người, giúp cô tắm sạch nhưng tay lại không thành thật, chọc đến cô đánh anh rất nhiều lần.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.
Sau đó Chiêu Đệ cũng sẽ để anh dựa vào trên kính, cô ở bên cạnh dùng tay hoạt động, có đôi khi xoa tới xoa lui chạm đến những điểm mẫn cảm sẽ khiến anh kích động mà giao nộp vũ khí.
Chiêu Đệ lớn lên rất ngay thẳng, không giống như những cô gái lúc bấy giờ nói ngây thơ hay là lẳng lơ. Chiêu Đệ chính là Chiêu Đệ, cô có đôi mắt hạnh, mũi cao vừa phải, môi cong đầy đặn, mặt không vuông cũng không tròn.
Chỉ có những người quen biết cô mới biết được cô tốt bao nhiêu.
Mỗi lần ở chung với cô, Vân Tranh đều cảm nhận được cả hai đều ngang vai với nhau. Hai người là mối quan hệ bình đẳng, không ai phụ thuộc vào ai, cho nên mỗi khi làm gì sai, anh mới có thể cảm thấy sợ hãi, sợ cô sẽ bỏ anh mà đi.
Do vậy, anh làm chuyện gì cũng đều cảm thấy không an toàn.