⬅ Trước Tiếp ➡
31: Bảo bối nhỏ, phía trước có hố.
“Không được.” Ôn Cận Thần lập tức lắc đầu phản đối, “Tôi luôn có cảm giác cô ấy bài xích chồng mình.”
“Vậy thì không còn cách nào!” Phương Tử Mạch kêu lên, “Sao cua phụ nữ lại phiền phức như thế?”
“Chẳng lẽ không có cách nào để cô ấy nhất định phải đến tìm tôi, hơn nữa nhất định phải có cách để cô ấy ở bên cạnh tôi sao?” Ôn Cận Thần lầm bầm đặt câu hỏi.
Anh muốn ký mấy hợp đồng cũng không phiền não thế này.
Nhưng hôm nay thật là nhức đầu.
“Có!” Phương Tử Mạch nhanh trí, “Tiểu bảo bối là sinh viên, sinh viên phải nghe lời hiệu trưởng, cậu đi tìm hiệu trưởng của bọ họ nói chuyện, chắc chắn có hy vọng!”

Lần thứ n cúp máy của chú, trong lòng Nguyên Nguyệt Nguyệt hả giận khỏi phải nói.
Cô không muốn tha thứ cho anh ta đâu!
Thích?
Có thể đối xử với cô gái mình thích như thế sao?
Lại còn không cho cô vào nhà hàng?
Cô tức giận cắn răng, thật ra vẫn có hơi bận tâm, nhỡ sau này chú không gọi cho cô thì làm sao đây?
Phiền quá!
Tại sao mỗi lần anh làm sai chuyện, ngay cả việc cô muốn trừng phạt anh một chút cũng phải lo sợ bất an đi đoán xem bây giờ anh tức giận đến mức nào?
Khuôn mặt xinh đẹp dần ảm đạm, Nguyên Nguyệt Nguyệt còn chưa kịp đi vào lớp học đã bị giáo sư thông báo hiệu trưởng tìm cô, bảo cô xuống văn phòng một chuyến.
Nguyên Nguyệt Nguyệt đổ mồ hôi.
Hiệu trưởng tìm cô?
Chẳng lẽ việc cô đóng giả chị mình đã lộ rồi sao?
Phản ứng đầu tiên của cô là chạy trốn, lại bị giáo sư nhìn chằm chằm đưa đến phòng làm việc của hiệu trưởng, khiến mặt cô tái xanh vì lo lắng.
“Bạn học Tư Nhã.” Hiệu trưởng híp mắt nhìn cô, “Có một tiền bối đồng ý tài trợ giúp đỡ trường trùng tu công trình của trường, chiều tối hôm nay cậu ấy sẽ đến tham quan trường cũ, em chính là trạng nguyên hệ tài chính, vậy thì em làm hướng dẫ viên dẫn cậu ấy đi dạo nhé?”
“Em?” Nguyên Nguyệt Nguyệt vội vàng xua tay, “Không được, hiệu trưởng, buổi chiều em còn có việc.”
Cô còn chưa đi dạo hết cái trường này đấy!
Làm người dẫn đường?
Chắc chắn sẽ lộ!
“Có thể có việc gì gấp?” Hiệu trưởng lạnh mặt, “Thầy có chuyện nhờ em mà em cũng không muốn làm?”
“Em…”
“Đừng lo lắng quá, chỉ là một đàn anh, em dẫn cậu ấy đi tham quan xung quanh một chút, phần lớn là những nơi trong trí nhớ cậu ấy. Em sẽ không khiến hiệu trưởng thất vọng chứ?”
“Em biết.” Tiếng của cô rất nhỏ.
Hiệu trưởn như không nghe thấy: “Được! Cứ quyết định như vậy đi, chắc là cậu ấy cũng đến rồi, thầy dẫn em đi gặp cậu ấy.”
“Không, không phải, hiệu trưởng, em thật…”
Nguyên Nguyệt Nguyệt còn chưa từ chối xong, thấy Ôn Cận Thần ưu nhã bước đến.
Anh mặc một bộ âu phục màu xanh đậm, cả người tản ra hơi thở cao quý , đôi mắt sắc bén như chim ưng sáng ngời có thần, khi ánh mắt dừng lại trên mặt cô, tỏa ra chút ấm áo, đẹp trai vô cùng.
“Đấy chính là đàn anh thầy đã nói với em, tiếp theo em dẫn cậu ấy đi thăm quan trường học đi.” Hiệu trưởng phân phó, “Thầy còn có việc đi trước. Bạn học Tư Nhã, đừng làm thầy thất vọng nhé!”
Lúc rời đi, hiệu trưởng nhìn Ôn Cận Thần rồi gật đầu mạnh cảm ơn.
Việc sửa sang lại giảng đường phía sau trường học là sự giúp đỡ vô điều kiện của ocn.
Tất cả đều nhờ phúc của nnt đó!
Nguyên Nguyệt Nguyệt trừng mắt, chú chính là đàn anh?
Đùa người à!
Sau khi hiệu trưởng rời đi, cô cũng hờn dỗi chuẩn bị đi.
“Đứng lại!” Ôn Cận Thần gầm nhẹ.
Ngay sau đó, anh đến trước mặt cô, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt cô, lạnh lùng đặt câu hỏi: “Sao là em?”
Lông mày lá liễu nhăn lại, không biết tại sao khi anh đặt câu hỏi đánh đòn phủ đầu, cô lại có hơi chột dạ.
Kỳ lạ!
Trước đó cô cũng không biết anh sẽ tới đâu!
Thu hết sự bối rối và nghi ngờ của cô vào trong mắt, lòng bàn tay anh có hơi ngứa, rất muốn chạm vào khóe miệng hơi nhếch lên của cô.
Bàn tay kiềm chế nắm thành quả đấm, anh khẽ mở đôi: “Biết tôi tới tham quan trường học nên cố ý nói với hiệu trưởng muốn làm hướng dẫn viên sao?
⬅ Trước Tiếp ➡