⬅ Trước Tiếp ➡
32: Ngoan ngoãn hầu hạ nam thần Tsundere.
*Tsundere: Chỉ người có bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong tràn đầy tình cảm.
“Đừng tự dát vàng lên mặt mình.” Nguyên Nguyệt Nguyệt như con nhím xù lông, “Ai thích làm hướng dẫn viên chứ. Anh lớn rồi tự có chân, có mắt nhìn tự mình đi dạo đi. Tôi không rảnh hầu hạ anh.”
“Thế sao?” Ngữ điệu Ôn Cận Thần chậm rãi, dịu dàng lại quyến rũ, “Bị tôi nói trúng rồi cho nên xấu hổ muốn trốn?”
“Có phải không có lời không?” Anh như đang lẩm bẩm nói, “Vất vả làm tất cả, lại vì xấu hổ tính muốn đi trốn?”
“Này!”
“Không phải thì sao trông thấy tôi lại muốn chạy?” Anh nhíu mày lại hỏi, vẻ mặt vô tội.
Nguyên Nguyệt Nguyệt cứng lưỡi, anh ta định lựa chọn mất trí nhớ quên đi ngày đó anh ta cưỡng hôn cô?
Hoặc là anh cũng có một người anh em sinh đôi, người hôn cô cũng không phải người ở trước mặt này?
Lại hoặc là người đàn ông như anh, sinh hoạt cá nhân vốn không đứng đắn, một nụ hôn thổi mà căn bản sẽ không để ở trong lòng?
Chính là như vậy!
“Tôi muốn chạy khi nào chứ!” Cô cậy mạnh không nhìn anh.
“Vậy đi thôi.” Anh hờ hững lên tiếng, “Ý tốt của hiệu trưởng tôi nhất định phải nhận, đã lâu rồi không về trường cũ, tôi đi xem xung quanh cần có người dẫn đường.”
Nhìn bóng lưng Ôn Cận Thần, Nguyên Nguyệt Nguyệt đứng tại chỗ, đi lên không được, lùi cũng không xong.
Một câu lạnh nhạt của anh gạt bỏ mọi thứ sang một bên, nếu cô không thì lại thành ra cô có ý khác với anh.
Không phải chỉ làm người chỉ đường thôi sao?
Ai sợ ai!
Cô cứng đờ người đi theo, cũng không biết mình tức giận cái gì.
Ánh mắt liếc qua thoáng nhìn thấy thân hình bé nhỏ kia đang đi đến, khóe môi Ôn Cận Thần cong lên, dưới ánh mặt trời khí thế của anh càng trở nên anh tuấn bừng bừng sức sống.
Nguyên Nguyệt Nguyệt đưa Ôn Cận Thần đi qua từng nơi một, lại phát hiện ra anh không có ký ức sâu sắc về trường cũ của mình, cô bắt đưa anh đi lung tung khắp nơi, còn thuận miệng bịa chuyện cũ lừa anh.
Tỉ như phong cảnh chỗ này rất đẹp, cô nói là nơi yêu đương của sinh viên.
Lại ví dụ như nơi có cái ghế, cô sẽ nói là nơi sinh viến đến điền hồ sơ của họ.
Dù sao thì cô nói gì anh cũng tin.
Vì trường cũ của anh căn bản không phải ở đây_____ đây là lần đầu Ôn thiếu gia tới nơi này.
“Đây, chính nơi này.” Nguyên Nguyệt Nguyệt chỉ vào một cây cầu nhỏ, “Nghe nói năm năm trước có một cặp chị em đã ước hẹn bên nhau cả đời, hai người nói muốn giúp đỡ lẫn nhau mãi cho đến già. Sau này khi tốt nghiệp đại học, đàn anh xuất ngoại, đàn chị ở lại thành phố này. Tháng trước tình yêu xa của bọn họ cuối cùng cũng kết thúc, hiện tại hạnh phúc bên nhau đó!”
Lúc này cô mới phát hiện, hóa ra năng lực kể chuyện của mình lại mạnh như vậy, còn được có cảm giác thành công.
Cô như phát hiện được sở trường của mình.
Ôn Cận Thần nhìn Nguyên Nguyệt Nguyệt, thật ra anh không nghe vào đầu được những gì cô nói.
Nhưng dáng vẻ cô ríu rít thực sự rất đáng yêu, anh ước cô nói nhiều một cút, vừa rồi mặt trời bắt đầu xuống núi rồi.
Cô đẹp đến mức vượt qua tất cả cảnh sắc, hình như cô còn không biết.
“Đi nào.” Anh dịu dàng lên tiếng.
Cô đi theo anh đến giữa cây cầu nhỏ, anh dừng lại còn cô thì đứng đối diện anh.
Ánh nắng chiều chiếu lên người bọn họ, đôi mắt to trong trẻo kia của cô nhìn anh, không hiểu anh muốn làm gì.
Nhưng anh thực sự hơn người khác một bậc, cho dù đi đâu đều có thể hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
Trên đường đi anh cũng không nói nhiều, khí chất tao nhã kia lộ ra ngoài, có bao nhiêu nam nữ theo đuổi anh.
Cô cho rằng anh sẽ kiêu ngạo hưởng thụ tất cả, tương tác với người xung quanh nhưng anh chỉ đưa ánh mắt dịu dàng đặt trên người cô, dường như trong thế giới của anh chỉ có cô, khiến cô tự luyến thỏa mãn,
Ở trên người anh còn tản ra khí thế độc đáo mà người lại không nên đến gần, không chút mâu thuẫn nào với sự tao nhã của anh.
Người đàn ông ưu tú như vậy, quả nhiên là con trời mà!
Nguyên Nguyệt Nguyệt ngưỡng mộ lại ghen ghét, nếu có thể cướp một chút yêu thương của ông trời từ chỗ anh thì thật tốt!
⬅ Trước Tiếp ➡