⬅ Trước Tiếp ➡
33: Chồng muốn hôn em.
Đối mặt với gương mặt ngây thơ của Nguyên Nguyệt Nguyệt, trong lòng Nguyên Nguyệt Nguyệt kích động.
Mặt cô bị ánh hoàng hôn nhuộm thành màu hồng cam, suy nghĩ tà ác cứ vậy mà nhảy ra.
Sẽ như thế nào nếu cái miệng nhỏ nhắn kia nói lời nũng nịu lúc anh yêu thương cô?
Anh không chờ nổi muốn tìm lúc thích hợp, nói cho cô biết, anh là chồng cô, bọn họ nên động phòng thôi anh nhịn không nổi nữa rồi.
Nhưng thật sự lo sẽ dọa cô sợ hãi.
“Chú xin lỗi chuyện ngày đó.” Giọng anh vô cùng dịu dàng, “Sau này, phải nhận điện thoại của chú, nhắn tin cho chú, cùng chú đi chơi.”
“Ừm?”
Bỗng nhiên anh đến gần, ghé sát vào môi cô rồi dừng lại.
Trong nháy mắt tim đập nhanh mấy nhịp, sau đó điên cuồng đập.
Trong mắt cô xinh đẹp như tiên nữ, hơi thở nhẹ nhàng ngọt ngào bị anh hút vào cơ thể, cực kỳ thỏa mãn.
“Em đồng ý, chú sẽ hôn em.” Giọng anh giả bộ đến vô cùng dịu dàng, trong mắt tụ lại có thần.
Nguyên Nguyệt Nguyệt khẽ chớp mi, lại chớp chớp, cả ngươi như muốn nổ tung, không biết nên phản ứng thế nào.
Cô rơi vào trong hơi thở của anh, hít thơ không thông.
Chú, muốn hôn cô?
Không được!
Rõ ràng cô thích anh Tu Triết!
Nhưng vì sao… Giây phút anh hỏi câu này, cô lại cô thức muốn gật đầu đồng ý.
Cô hốt hoảng lùi lại một bước, cúi đầu xuống không dám nhìn anh.
Ánh mắt Ôn Cận Thần lóe lên sự thất vọng vô cùng, thời cơ vẫn chưa đến!
“Dẫn em đi ăn gì đó?” Anh đứng thẳng người, cái bóng cao lớn ở phía sau có hơi cô đơn, “Muốn ăn gì?”
“Chú… chú…” Cô lắp bắp lên tiếng, “Tôi… kết hôn.”
Nói xong lại thấy hối hận.
Người kết hôn là cô nhưng thực ra cũng không phải cô.
Tóm lại cô rối lên rồi.
Lông mày Ôn Cận Thần hơi nhíu, trong đôi mắt đen lộ ra ý lạnh: “Nếu như chồng em muốn hôn em, em sẽ từ chối sao?”
“Hình như… không nên từ chối?” Là câu hỏi nghi vấn.
“Vì sao không từ chối?” Sắc mặt anh hơi kỳ lạ, “Cô và anh ta không có tình cảm! CHỉ có một đám cưới chưa hoàn thành mà thôi, cô sẽ không từ chối sao?”
“Hả?”
“Vậy chúng ta tính là gì?” Anh lạnh lùng chất vấn, “Nhiều lần ở chung như vậy vẫn còn so với hôn lễ chưa hoàn thành kia?
Anh lại tự so tài cùng mình.
So sánh mình không có thận phận làm chồng có thể đoạt được cô, mà anh đang cố che chở cô, yêu quý cô, dung mọi cách để xuất hiện bên cạnh cô, để cô quen thuộc anh, ỷ lại vào anh, còn cô đến ngay cả nụ hôn cũng không muốn giao ra.
Mối quan hệ của hai người bọn họ thậm chí còn không sánh nổi cuộc hôn nhân không có bất kỳ tình cảm nào ư?
Anh khó chịu với thói đạo đức giả của mình, vẫn không khống chế nổi.
“Chú…” Hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm bé nhỏ của cô run run, “Tôi…”
Cô đã quá quen với những dấu hiệu tức giận của anh, lo lắng vừa rồi ở cạnh nhau còn vui vẻ như vậy sao có thể tan rã trong không vui như vậy.
Nhưng những lời anh nói tiếp theo, thật sự là không có gỡ ra được.
Ôn Cận Thần tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng.
Anh cũng không bỏ mặc cô cứ vậy mà đi, vẫn mang cô đến nhà hàng rồi mới đưa cô về nhà.
Chỉ là trong quá trình này, anh không nói lời nào, điện thoại vang lên không ngừng anh cũng không nhận, sau đó dứt khoát để chế độ im lặng.
Tim Nguyên Nguyệt Nguyệt đã dâng lên đến cổ, hơi thở bên trong ngột ngạt khiến cô thở không thôi.
Sau khi đưa cô về đến cửa nhà anh mới lái xe đi.
Xuyên qua cửa sau, cô thấy anh lấy điện thoại ra gọi điện.
Anh có chuyện rất quan trọng phải rời đi.
Nếu không anh không vội vàng như thế?
Một đêm này, Nguyên Nguyệt Nguyệt mất ngủ.
Sống đến tận bây giờ, mất ngủ, kén ăn, các loại bênh khác từ xưa đến nay cô chưa từng dính đến, nhưng cô lại không hề có điềm báo trước cơn buồn ngủ đến thế nào.
Trong đầu trống rỗng, ánh mắt nhìn không rời vào điện thoại.
Tin nhắn trong máy đã sửa lại n lần cũng chưa gửi đi, khi ánh nắng rạng sáng vụng trộm vào căn phòng, cuối cùng cũng xóa bỏ từng chữ một, không còn tồn tại.
⬅ Trước Tiếp ➡