42.1
Nghe nói xong, Ôn Cận Thần không hề ném cho Tiêu Thi vận một ánh mắt dư thừa nào, dắt tay Nguyên Nguyệt Nguyệt, kéo cô rời khỏi chỗ đó.
Trông thấy vẻ tức giận của Ôn Cận Thần, Nguyên Nguyệt Nguyệt đến thở mạnh cũng không dám.
Cô cũng không rõ tại sao chú lại đối xử lạnh nhạt với người phụ nữ kia như thế, người phụ nữ đó đã làm gì có lỗi với chú ấy sao?
Còn nữa, người phụ nữ mà cô ta nhắc đến là ai?
Ôn Cận Thần ném thẳng Nguyên Nguyệt Nguyệt vào xe, không nói tiếng nào đã lái xe đi.
Tốc độ dần dần tăng lên, càng lúc càng nhanh, Nguyên Nguyệt Nguyệt nắm chặt tay lấy tay vịn ở góc trên phía bên phải, lại nhìn Ôn Cận Thần, bầu không khí áp lực đến mức cô sắp hít thở không thông rồi.
“Chú.” Cô yếu ớt thì thầm, “Chú có thế…. đi chậm lại không.”
Tốc độ xe lại trở nên nhanh hơn.
Cô cuống quýt lên, “Vậy chú có thể cho tôi xuống xe trước được không?”
Tốc độ xe đã nhanh lại càng thêm nhanh.
“Là tôi sai tôi sai rồi không được sao? Xin chú lái chậm lại một chút!”
Tuy là, cô hoàn toàn không biết mình đã làm sai cái gì.
Anh tức giận với người phụ nữ kia, sao lại mang cô ra làm đối tượng để trút giận?
Nhưng tốt xấu gì tốc độ của xe cũng giảm đi nhiều.
Ôn Cận Thần hầm hầm nhìn phía trước, lái xe đưa Nguyên Nguyệt Nguyệt về biệt thự, rồi mở cửa đuổi cô xuống xe.
Cô bất đắc dĩ nhận thấy sự khó chịu của anh, nhìn đồng hồ, rồi nói: “Chú, chú không đói bụng à? Vừa nãy mới ăn được có một ít, chú có muốn đi vào ăn thêm chút nữa không?”
“Không có hứng.” Anh lạnh lùng buông ra ba chữ.
Bị cô làm cho tức giận đến mức xúc động muốn giết người, chỗ nào muốn ăn nữa?
“A, được rồi.” Cô cắn cắn môi, trộm liếc anh một cái: “Hôm qua chú còn lên cơn sốt đấy, hôm nay nhất định phải ăn đủ ba bữa! Chú, chú không phải là trẻ con nữa, không thể tùy hứng được, chờ lát nữa muốn ăn thì nhớ tự mình đi tìm đồ ăn ngon ăn nha! Bye bye.
Nói xong, cô tự mở cửa xuống xe.
Cô mới đi được vài bước, thì phát hiện ra Ôn Cận Thần cũng đã xuống xe.
“Còn có việc gì sao?” Nguyên Nguyệt Nguyệt hỏi.
Ôn Cận Thần nhướng mày, “Không phải em nói tôi vào ăn gì đó sao?” Giọng nói vô cùng kiêu ngạo.
Trán Nguyên Nguyệt Nguyệt nổi đầy vạch đen, không phải vừa rồi anh mới nói không có hứng à?
Chẳng lẽ, cô thật sự phải dẫn anh vào biệt thự ăn cơm hả!
Giữa cô và anh, Hình như… không được trong sáng như thế nha!
Bây giờ còn phải mang anh về nhà?
Rốt cuộc đầu óc của cô bị trong lúc lơ đãng sao lại đưa ra những quyết định không đâu vào đâu như vậy?
Đây là tự đào hố chôn mình à?
Nhưng mà, anh cũng đã xuống xe rồi, đâu có lý do gì để đẩy anh quay trở lại?
Nguyên Nguyệt Nguyệt vừa xấu hổ lại vừa lúng túng, bất chấp mọi thứ cùng Ôn Cận Thần tiến vào nhà, đối mặt với gương mặt tin tưởng và nhiệt tình của dì Quế, cảm giác áy náy trong lòng cô càng đậm, chỉ có thể trốn vào phòng bếp nấu ăn.
“Tiểu thư.” dì Quế chủ động tới trò chuyện với cô.
“Dạ?”
“Thực ra thì, thiếu gia có nhờ tôi chuyển lời tới cô.” Dì Quế nói
Cô nắm chặt hai tay: “Sao...sao cơ ạ?”
“Thiếu gia nói, giữa cô và cậu ấy không có tình cảm, cho nên, nếu như cô gặp được một người đàn ông tốt, thì hãy mạnh dạn yêu đương, cậu ấy sẽ chúc phúc cho cô.” Dì Quế cười nói.
Nghe xong những gì dì Quế nói, đầu óc của Nguyên Nguyệt Nguyệt trống rỗng, kinh ngạc đến mức mắt cũng trợn to.
Chúc cô hạnh phúc?
Rốt cuộc đầu óc của vị thiếu gia bí ẩn đó đang suy nghĩ cái gì?
“Thiếu gia đã nói như vậy.” Dì Quế còn mỉm cười nói thêm một câu, “Thiếu gia thật rất chu đáo, nếu như bên cạnh cô có người đàn ông tốt, thì nhất định phải nắm chắc lấy! Tôi thấy vị trong phòng khách kia cũng rất tốt nha!”
“Dì Quế, dì đừng nói vớ vẩn!” Nguyên Nguyệt Nguyệt vội lấy tay che miệng dì Quế, “Con với anh ta… chẳng qua chỉ là… bạn thôi.”