42.2
“Tóm lại, thiếu gia đã nói.” Dì Quế vừa lặp lại vừa nhấn mạnh, “Thiếu phu nhân có thể coi như mình chưa có chồng, khi cô đã gặp được tình yêu thật sự của đời mình, thì cậu ấy sẽ đến gặp cô, nhưng nhớ kỹ nhất định phải là chân ái nha! Trong khoảng thời gian này, cô chỉ cần mang cái danh thiếu phu nhân để ứng phó với người trong nhà là được.”
Nguyên Nguyệt Nguyệt khẽ giương miệng nhỏ.
Thế giới của người có tiền, cô thực sự không thể hiểu được nha!
Chỉ có điều, cảm giác tội lỗi trong lòng cô biến mất một cách kỳ diệu.
Vốn dĩ!
Cô cũng chẳng phải Nguyên Tư Nhã!
Đương nhiên cô có quyền theo đuổi hạnh phúc của mình.
Nghĩ đến đó, Nguyên Nguyệt Nguyệt càng có thêm quyết tâm mạnh mẽ.
Cô đang đói, cô phải nhanh chóng làm xong cơm nước.
Trong phòng khách, dì Quế tới chỗ Ôn Cận Thần nhẹ nói: “Thiếu gia, vừa rồi tôi đã nói với tiểu như những lời cậu căn dặn.”
Ôn Cận Thần gật đầu.
Trí não của nha đầu kia không hoạt động, anh phải tạm thời dùng biện pháp như thế để xua tan lo lắng trong lòng cô.
Anh phải đợi cô thích mình, sau đó, hai người mới trở thành vợ chồng chân chính lần nữa.
Trong lúc Nguyên Nguyệt Nguyệt đem đồ ăn đã làm xong, bưng ra bàn, ánh mắt của dì Quế và Ôn Cận Thần đều rất kinh ngạc.
Món ăn kia bất luận đánh giá từ góc độ màu sắc hay hương vị, đều vô cùng hấp dẫn.
Chưa từng biết, một vị tiểu thư có thể làm món ăn nhà tốt như vậy.
“Tiểu thư.” dì Quế cũng không nhin được tán dương, “Cô thật lợi hại nha!”
Gò má của Nguyên Nguyệt Nguyệt đỏ lên, lại nhìn chằm chằm Ôn Cận Thần, tức giận nói: “Chú ngây ngốc ở đấy làm gì chứ? Nhanh đi xới cơm đi! Dù là khách, nhưng không có nghĩa là chú không cần làm gì cả!”
Mặt dì Quế biến sắc nói: “Tiểu thư, để tôi đi là được.”
Ôn Cận thần kéo dì Quế lại, “Tôi đi.” Sau đó anh đã bước vào phòng bếp.
Mắt dì Quế cứ nhìn thẳng.
Đại thiếu gia chưa bao giờ phải đụng chạm vào việc nhà thế mà bây giờ phải đi xới cơm?
Đúng là điều hiếm thấy nha!
Nguyên Nguyệt Nguyệt cũng không cảm thấy có gì không thích hợp, ngồi chờ một lúc, vẫn chưa thấy cơm trên bàn, cô mới tới phòng bếp xem thử.
Trong phòng bếp, Ôn Cận Thần đang đứng trước nồi cơm điện, đôi lông mày rậm nhíu chặt, ánh mắt u ám như đang oán giận.
“Chú đang làm gì thế?” Nguyên Nguyệt Nguyệt lấy cùi trỏ đụng anh một cái, “Kêu chú đi xới cơm, nên mất hứng à?”
Ôn Cận Thần vẫn đứng thẳng tắp không nói gì.
“A” Đột nhiên Nguyên Nguyệt Nguyệt như nhớ ra gì đo thốt lên: “Không phải là chú không mở được nồi cơm điện đấy chứ?”
Đôi mắt đen láy của Ôn Cận Thần co rụt lại, sau đó lại khôi phục vẻ lạnh lùng như thường.
“Ha Ha Ha Ha---” Nguyên Nguyệt Nguyệt cười to lên, “Chú, tôi cứ nghĩ không gì là không thể với chú chứ! Bây giờ lại bị một cái nồi cơm cản trở!”
Một Trận u ám bức bách truyền đến, ngắm thẳng Nguyên Nguyệt Nguyệt, nhưng cô hoàn toàn không để ý.
Dừng như cô có lực miễn dịch với khí lạnh của anh.
“Tới đây, tôi dạy cho chú.” Cô kéo tay áo của anh tiến gần về phía trước, “Sau khi ấn xuống nút an toàn này, cầm lấy cái tay cầm xoay nhẹ, là có thể mở ra rồi.”
Một mùi thơm ngào ngạt của cơm tỏa ra, cô quay lại phía sau nhìn anh, hỏi: “Thế nào? Có phải rất dễ không?”
Khi âm thanh phát ra, hai má cô đỏ bừng, vô thức lùi về sau, mà phía sau cũng là chiếc bàn bếp.
Khoảng cách giữa anh và cô quá gần, gần đến mức cơ thể dán chặt vào nhau, mùi hương thoang thoảng trên người cô hòa lẫn với mùi của cơm theo hô hấp khuếch tán kháp từng tế bào trong cơ thể anh, anh vừa thấy thỏa mãn lại vừa sung sướng.
Thời khắc này anh mới nhận ra, vốn dĩ cuộc sống chỉ cần những chuyện bình dị như này cũng có thể khiến con người ta cảm thấy hạnh phúc.
Tất cả đều do những hành động vô thức của cô gái trước mặt này.
Ánh mắt trở nên run loạn, cô ngó trái rồi lại ngó phải, muốn tìm chỗ để chạy trốn.
Khóe môi của anh cong lên, tà mị, cũng thật ấm áp, lại gần cô từng chút từng chút một.