⬅ Trước Tiếp ➡
43.1: Là em chủ động nhào người vào.
Lúc Ôn Cận Thần áp sát, Nguyên Nguyệt Nguyệt chỉ có thể lùi ra phía sau, tim cứ đập thình thình giống như tiếng sét đánh vang lên loạn xạ, tóc gáy dựng đứng.
Gần.
Lại tới càng gần.
Chẳng lẽ anh muốn hôn cô ở chỗ này?
Mắt thấy anh tới càng gần, hơi thở nóng nực phả vào má cô, không còn đường thối lui, cô chỉ có thể nhắm chặt hai mắt, đầu óc chỉ còn một mảng trống rỗng.
"Nguyệt nhi." Giọng nói của Ôn Cận Thần vang lên bên tai cô, "Em đứng chắn ở chỗ này, sao tôi có thể lấy cơm? "
Hai má Nguyên Nguyệt Nguyệt nhanh chóng nóng lên, trợn tròn mắt, đẩy Ôn Cận Thần sang một bên rồi nhanh chân chạy ra ngoài, chống tay dừng phía dưới cửa sổ, thở mạnh từng ngụm từng ngụm.
Đáng chết!
Vừa rồi cô còn tưởng anh muốn......
Cô giậm chân tức giận, sao lần nào cũng bị anh lừa?
"Nguyệt nhi. " Giọng nói Ôn Cận Thần lại vang lên phía sau, "Không đến ăn cơm sao? "
Cô không đáp lời.
Anh tiếp tục nói: "Ăn ngon thật, em không đến, tôi sẽ ăn hết. "
Không lay chuyển được sự kháng nghị của dạ dày, Nguyên Nguyệt Nguyệt chỉ có thể xoay người.
Cô oán hận trừng mắt, anh lại làm như không nhìn thấy cô, đắm chìm trong đồ ăn.
Cô vội vã đi tới, bưng bát lên bắt đầu ăn.
Ôn Cận Thần dừng lại một chút, ngước mắt nhìn thoáng qua Nguyên Nguyệt Nguyệt, nhìn cô ăn ngon lành, má còn phồng lên đỏ như quả hồng, nhìn qua như bị bỏ đói đến thảm, ăn ngấu nghiến như hổ đói.
Ánh mắt anh nhu hòa, nhưng cũng có chút nghi hoặc—— thân là tiểu thư Nguyên gia, nhưng trên người cô lại không tìm thấy nửa điểm kiều khí của đại tiểu thư nào, tại sao lại như thế này?
*KIỀU KHÍ :yếu ớt; mỏng manh (ý chí); duyên dáng; thanh nhã; thanh tao; thanh tú。
Ở trên người cô còn có rất nhiều điều tạm thời anh nghĩ mãi mà không ra.
Rõ ràng là cô thẳng thắn như vậy, thế mà lại như phát sáng trước mắt anh, là anh không cho cô biết thân phận, sao bây giờ lại ngược lại, thành ra người đem lại cảm giác thần bí nhất là cô?
Ôn Cận Thần cười nhạt một tiếng, thật muốn tìm cơ hội tiết lộ thân phận của mình.
Đến lúc đó, gương mặt nhỏ của cô sẽ có biểu lộ gì đây?
Thật chờ mong!
......
Buổi chiều Nguyên Nguyệt còn có lịch học, công ty Ôn Cận Thần cũng có việc, anh đưa cô đến cổng trường, túm lấy cô gái đang chuẩn bị xuống xe, nói nhỏ: "Học xong tôi đến đón em. "
"Không cần! " cô vội vã cự tuyệt, "Buổi tối tôi phải tiếp một phiên dịch tiếng Anh, đoán chừng sẽ bận đến khuya. "
Anh quay qua đánh giá cô một vòng, trên người cô, có quá nhiều điều anh nhìn không hiểu được.
"Cảm thấy hứng thú với tiếng Anh? " anh hỏi.
"Kỹ năng nhiều không hại thân nha! " cô cười nhạt, "Chú, chú cũng đi mau lên! Sao chú lại nhàn như vậy? "
Ôn Cận Thần ác ý nắm chặt tay, nắm cổ tay thon gọn của cô, giống như đang nắm một que củi, yếu ớt không chịu nổi một đòn.
"Đau! " Cô nhăn nhó lông mày, không hiểu mình đã chọc tới anh chỗ nào.
Ôn Cận Thần cao ngạo dương lông mày, anh có bao nhiêu bề bộn, ngày nào đó sẽ mang cô đi chứng kiến.
Bớt thời gian tới gặp cô, vậy mà còn không cảm kích?
"Nha đầu không biết tốt xấu! " Giọng anh lạnh như băng mà vô tình, sau đó buông cổ tay cô ra, còn chưa hết giận gõ vào trán cô một cái.
Nguyên Nguyệt Nguyệt sờ trán mình, ủy khuất nhìn Ôn Cận Thần, khó chịu nhưng lại không có cách nào.
Anh cao lớn, uy mãnh, mạnh mẽ, cô chỉ có thể thua.
Bảo cô nhận thua như vậy, cô thật không cam lòng.
"Chú. " Cô thú vị nhướng mày, lông mi rủ xuống, "Khóa quần chú còn mở. "
Thừa dịp mắt kia hạ xuống, trong nháy mắt, cô nhanh chóng trả lại cho ạnh một cái gõ.
 
⬅ Trước Tiếp ➡