"Hạ tiểu thư, mời." Quản gia Lý nhìn thấy thiếu gia và cô như hai người xa lạ thì chỉ biết thở dài, mở cửa xe cho cô.
"Cảm ơn." Hạ Nhuyễn đáp rồi lên xe.
Hiện tại chuyện quan trọng nhất là phải về biệt thự tìm hợp đồng, xem thử có thật là ghi cái điều khoản ép buộc kia không.
Cô chẳng thèm ngắm cảnh bên ngoài, chỉ mong xe chạy nhanh về. Vừa tới biệt thự, xe vừa dừng là cô đã mở cửa xuống, chẳng đợi quản gia Lý mở giùm.
Quản gia ngẩn người nhìn cô hấp tấp bước vào, trong lòng nghĩ Hạ tiểu thư hình như đã thay đổi... Chỉ tiếc thiếu gia chẳng để tâm, đáng thương cho lòng chân thành của cô.
Ông lắc đầu thở dài, quay xe trở về nhà lớn.
Hạ Nhuyễn nhanh chóng lên tầng hai. Người giúp việc thấy cô vội vàng tưởng ở nhà lớn đã có chuyện gì, ai nấy đứng im không dám thở mạnh.
Cô đọc kỹ từng dòng trong hợp đồng, cuối cùng cũng tìm thấy điều khoản mà Bùi Cẩn nói – ngay ở hai dòng cuối cùng. Nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, cô cảm thấy bất lực.
Hôm vừa xuyên vào cô còn chưa đọc tới cuối, thấy vô lý quá nên bỏ qua.
Ai ngờ phần sau còn vô lý hơn.
Nguyên chủ chỉ mong được dính lấy nam chính, ai thèm quan tâm hợp đồng viết gì. Có thể tiếp cận Bùi Cẩn là đủ rồi. Nhưng giờ cô là người muốn thoát khỏi tất cả, phải tránh xa nam chính, nam phụ. Điều khoản này đúng là bất lợi.
Cô ném bản hợp đồng lên giường. Bùi Cẩn bắt cô đi tiệc chỉ để làm màu cho ông cụ Bùi xem, miễn là trong tiệc cô không gây chú ý, trốn góc nào đó thì chắc sẽ không có chuyện gì.
Nữ chính vẫn chưa về nước, tạm thời cô còn an toàn.
Nam chính, nam phụ… né được ai thì né. Càng ít tiếp xúc càng tốt.
Bùi Cẩn cũng sẽ không ngủ lại căn biệt thự này. Nghĩ đến đó, trái tim đang treo lơ lửng của cô cuối cùng cũng yên ổn trở lại.
Cô bình tĩnh cất hợp đồng vào ngăn kéo, đánh dấu một nét trên cuốn lịch. Hôm nay tuy có chút rắc rối nhỏ, nhưng nhìn chung vẫn coi như suôn sẻ.
Dựa theo tình tiết gốc trong truyện, chỉ cần cô không động tay động chân với nữ chính thì với sự bảo vệ của ông cụ Bùi, câu nói đe dọa hôm nay của Bùi Cự cũng chỉ là dọa cho có.
Hạ Nhuyễn chẳng mảy may để tâm, thong thả xuống lầu ăn uống, sống rất thoải mái.
Đám người giúp việc lúc nào cũng sẵn sàng tinh thần cô sẽ nổi cơn tam bành, mãi cho đến tối khi thấy cô vui vẻ lên lầu tắm rửa, ai nấy lại càng nơm nớp lo sợ, sợ rằng sẽ có cú "quay xe" bất ngờ.
Thậm chí còn gọi điện cho thư ký Thường, kể về sự "khác thường" của Hạ Nhuyễn, sợ cô lại bày trò, đến lúc đó họ cũng bị vạ lây.
Thư ký Thường nghe xong chỉ biết suy đoán "Chẳng lẽ Hạ tiểu thư bị bệnh rồi ngộ ra điều gì đó?" Hay là đang âm thầm chuẩn bị tung đại chiêu?
Rõ ràng, hắn tin vào khả năng thứ hai hơn. Việc âm thầm chuẩn bị kế hoạch phù hợp với tính cách Hạ Nhuyễn hơn.
Mặc cho Hạ Nhuyễn làm đủ trò cũng không thể lọt vào mắt Bùi tổng, nhưng các chiêu trò "thả thính" liên tục của cô vẫn khiến thư ký Thường phải khâm phục.
Hắn lập tức báo cho Bùi Cẩn. Bùi Cẩn tháo kính, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào thư ký Thường "Chuyện của cô ấy không cần báo với tôi."
Chỉ mấy giây, thư ký Thường đã toát mồ hôi lạnh, vội vàng đáp "Vâng" rồi rút lui khỏi phòng sách.