Đêm đó, Hạ Nhuyễn tắm xong liền ngủ một giấc thật ngon. Sáng hôm sau tỉnh dậy lướt điện thoại, cô mới nhận ra "nguyên chủ" hình như không có bạn bè gì.
Trong truyện gốc cũng chẳng miêu tả gì về đời sống cá nhân của nhân vật này. Cô lục lại danh bạ, thấy đa phần chỉ toàn bạn học thời đi học.
Cô như một con cá muối nằm lì trong biệt thự cả ngày. Tối ăn xong còn đi dạo mấy vòng, dự định sáng mai sẽ xuống phòng gym dưới lầu tập luyện.
Một cuộc điện thoại phá vỡ sự yên tĩnh. Cô vừa đứng trước cửa phòng thì chuông điện thoại vang lên.
Hạ Nhuyễn nhíu mày nhìn thời gian nan đã gần mười giờ rồi, ai còn gọi giờ này?
Bước vào phòng cầm máy lên, thấy người gọi là dì Đỗ. Trong lòng Hạ Nhuyễn bỗng dâng lên một linh cảm chẳng lành.
Cô không do dự bắt máy "Dì Đỗ?"
Đỗ Lệ Sa bị ông cụ Bùi ép đến đường cùng, đành phải gọi cho Hạ Nhuyễn.
"Hạ Hạ, Bùi Cẩn uống hơi nhiều, có lẽ phải làm phiền cháu đi đón nó." Đỗ Lệ Sa liếc nhìn ông cụ Bùi đang sáng mắt ra, thở dài bất lực.
Nếu con trai bà thích Hạ Nhuyễn thì bà cũng chẳng có ý kiến. Nhưng vấn đề là Bùi Cẩn cực kỳ ghét cô. Ông cụ thì sức khỏe yếu, bà lại chẳng thể từ chối…
Hạ Nhuyễn " "
Cô… cô phải đi đón anh á?
Đùa gì vậy Một người như Bùi Cẩn mà thiếu người đưa về sao? Cho tám người khiêng anh về cũng không vấn đề gì.
Nghe ra sự bất lực trong giọng dì Đỗ, Hạ Nhuyễn đoán ngay đây là ý của ông cụ Bùi.
Dù là ai nghĩ ra, cô cũng không thể từ chối. Đành nhức đầu mà đồng ý.
Điện thoại vừa cúp, thư ký Thường đã gửi định vị cho cô. Hạ Nhuyễn thay bộ đồ dài mới mua, che kín hết cả tay chân.
Chỉ có điều cái áo này hình như bị mua nhầm size nhỏ, phần ngực phồng lên thấy rõ. Cô thử thêm mấy cái nữa, đều chật như nhaụ
Cuối cùng cô tùy tiện chọn một cái, đi giày thể thao, cầm điện thoại xuống lầụ
Người giúp việc thấy cô kín mít bước ra khỏi nhà mà không hiểu chuyện gì, chỉ biết nhìn theo.
Tài xế còn tưởng cô sẽ mất nhiều thời gian chuẩn bị, dù sao cũng là đi đón cậu chủ đang say – cơ hội hiếm có.
Ai ngờ chưa đến năm phút đã thấy cô xuất hiện.
Trang phục của cô khiến tài xế sững sờ nan không giống đi đón người, mà giống như… đi khiêng xác…
Hạ Nhuyễn không để ý ánh mắt ngỡ ngàng của tài xế, lên xe với tâm trạng "đánh nhanh thắng nhanh", còn phải tranh thủ về ngủ tiếp.
Cô mặc như vậy là để đề phòng bất trắc. Dù biết Bùi Cẩn sẽ không hứng thú với mình, nhưng say rượu rồi, còn mình lại… nhìn cũng không đến nỗi, cô không muốn mạo hiểm.
Xe dừng lại trước một câu lạc bộ cao cấp, Hạ Nhuyễn nhìn thấy trước cửa có vài người đang đứng, toàn con nhà giàu và vài người mặc vest chỉnh tề.
Nổi bật nhất chính là Bùi Cẩn. Dù đang say nhưng dáng đứng vẫn cao quý, nổi bật giữa đám đông.
Mặt Hạ Nhuyễn lạnh tanh, bước xuống xe, từng bước tiến đến chỗ Bùi Cẩn đang nhắm mắt.
Mặc Thiên Thần nhả khói, ánh mắt hẹp dài nhìn ai cũng như chứa đầy tình ý, nhưng nụ cười lại phớt đời.
"Cô nàng kia chắc mừng phát điên rồi, cuối cùng cũng chộp được cơ hội."
Một giọng nói dịu dàng vang lên "Đừng nói thế. Dù sao cũng là người ông cụ Bùi chọn. Bùi Cẩn bị chuốc say cũng là do ông cụ dặn dò."