Hà Vân Châu tính cách nhã nhặn, đây là lần đầu tiên lên tiếng bênh vực Hạ Nhuyễn.
Mặc Thiên Thần cười khẩy "Anh nghĩ tôi không biết anh đang mưu tính gì à? Nếu Bùi Cẩn mà bị Hạ Nhuyễn ‘cướp’ mất, anh sẽ được ôm mỹ nhân về nhà?"
Hà Vân Châu không phủ nhận, mỉm cười hiền lành, trông vô hại nhưng lại đầy mưu tính.
Mặc Thiên Thần thầm khinh bỉ Đúng là ngụy quân tử.
"Hình như anh quên mất còn có tôi?" Mặc Thiên Thần cười nham hiểm.
Hà Vân Châu còn định nói gì đó thì một người phụ nữ bước xuống từ chiếc xe đậu bên đường…
Hạ Nhuyễn với mái tóc đen bị gió thổi hơi rối, đôi mắt to đen láy lấp lánh như nước thu, gương mặt nhỏ nhắn trong đêm tối càng thêm cuốn hút.
Thế nhưng cô lại mặc kín từ đầu đến chân, hoàn toàn lệch tông với không gian xa hoa trước câu lạc bộ.
Ngay cả Mặc Thiên Thần và Hà Vân Châu – hai người từng thấy biết bao mỹ nhân – cũng ngây người một chút.
Bị nhìn chằm chằm, Hạ Nhuyễn nhíu mày. Cô không biết mấy người trước mặt có phải là các nhân vật phụ không.
Chỉ cần cái nhíu mày nhẹ thôi cũng đủ khiến người khác tan chảy.
Mặc Thiên Thần rít mạnh một hơi thuốc, ánh mắt dừng lại trên người Hạ Nhuyễn.
Trước đây cô ăn mặc lòe loẹt, không bằng dáng vẻ đơn giản hôm nay lại khiến người ta xao xuyến hơn.
Hạ Nhuyễn đến trước mặt Bùi Cẩn. Cô không hề muốn đụng vào anh.
"Làm ơn giúp tôi đưa hắn vào xe." Giọng cô nhẹ nhàng, đặc biệt nổi bật giữa không gian ồn ào.
Người đang đỡ Bùi Cẩn tỏ ra ngạc nhiên. Hắn không phải chưa gặp Hạ Nhuyễn, ấn tượng về cô là kẻ kiêu căng, ngạo mạn, luôn tìm cách lấy lòng Bùi Cẩn.
Hiện tại ông cụ Bùi cho người chuốc say Bùi Cẩn, chẳng phải là để Hạ Nhuyễn có cơ hội ra tay sao? Nguyên Ngọc âm thầm quan sát.
Bộ đồ Hạ Nhuyễn mặc kín đáo, chỉ để lộ chiếc cổ trắng muốt và gương mặt đẹp đến mê hồn.
Thấy hắn không nhúc nhích, Hạ Nhuyễn cũng chẳng thèm để ý ánh mắt của mấy thiếu gia bên cạnh.
Tưởng là Nguyên Ngọc không nghe thấy, Hạ Nhuyễn không định lặp lại. Cô mặc đồ kín mít, có chạm vào anh cũng chỉ là chạm qua lớp vải, miễn cưỡng chịu được.
"Xin lỗi, chuyện này tôi không giúp được." Nguyên Ngọc liếc nhìn dáng người nhỏ bé của cô. Ông cụ muốn cô và Bùi Cẩn tiếp xúc nhiều hơn, cơ hội tốt như vậy sao hắn lại cướp mất. Hắn không muốn bị ông cụ lườm chết đâụ
Điều khiến hắn bất ngờ là Hạ Nhuyễn lại chủ động mở lời.
Chẳng phải Hạ Nhuyễn yêu Bùi Cẩn đến chết đi sống lại sao? Bỏ lỡ cơ hội thế này ư?
Việc Nguyên Ngọc từ chối nằm ngoài dự đoán của cô. Nghĩ lại, chắc lại là trò của ông cụ nữa rồi.
Cô hít sâu một hơi, chấp nhận số phận mà khoác tay Bùi Cẩn lên vai mình. Hương thơm thanh mát xen lẫn mùi rượu phảng phất quanh mũi, hormone nam tính mãnh liệt bao trùm lấy cô. Cơ thể Hạ Nhuyễn khựng lại, cắn răng chịu đựng cảm giác khó chịu, đỡ anh đi được hai bước.
May mà anh vẫn còn biết đi, chứ với sức cô, có hai người cũng không đỡ nổi người đàn ông cao to thế này.
Dù Bùi Cẩn đi được, Hạ Nhuyễn vẫn phải loạng choạng dìu anh.
Hà Vân Châu dường như thấy cảnh tượng gì đó thú vị, khẽ cười một tiếng.
Hạ Nhuyễn quấn kín người, hình ảnh này khiến Mặc Thiên Thần bật cười, trên gương mặt tuấn tú hiện lên nét cười không rõ ý "Có vẻ cô ta đã thông minh hơn, biết chơi trò lạt mềm buộc chặt rồi đấy."