⬅ Trước Tiếp ➡

chị đi tìm lãnh đạo trường rồi.” Đàn chị đặt túi đồ ăn vặt lên bàn cô “Chị biết mua quần áo, túi xách gì em cũng sẽ không nhận nên chị chọn chút đồ ăn vặt này.
Không phải đồ quý giá gì, nhưng thật lòng cảm ơn em.” Ôn Nhiễm nghe câu được câu không thì trong lòng dâng lên chút mong đợi mơ hồ “Đã trả lại chữ ký luận văn cho em gái chị rồi sao?” “Không có.” Ôn Nhiễm may mắn vì sự kỳ vọng của mình không quá cao, nên cũng không bị “ngã” quá nặng “Ồ.” Vẻ mặt đàn chị không thể nói là vui hay không vui “Có lẽ là giảng viên nể mặt em, sợ chúng ta làm lớn chuyện nên đã cho em gái chị suất bảo lưu nghiên cứu sinh, nhưng luận văn thì không lấy lại được.” Luận văn vốn dĩ là để phục vụ cho việc thi lên thạc sĩ.
Giờ có suất bảo lưu nghiên cứu sinh rồi, chuyện luận văn cũng chỉ có thể bỏ qua.
Nhìn thì là kết quả cả hai bên cùng có lợi, nhưng trong lòng lại cấn không thôi.
Ôn Nhiễm biết, cô đã thua.
Thua dưới tay Giang Hi Dao.
Buổi tối, cô nhận được điện thoại của Ninh Nhân.
“Tối mai có tiệc từ thiện, đã chuẩn bị lễ phục cho con rồi.
Con nhớ đến đúng giờ.” “Tiệc từ thiện?” Ôn Nhiễm không nhận được thông báo, nhưng nghĩ lại, có lẽ Chu Duật Hoành định thông báo cho cô, nhưng mấy ngày nay cô không nghe điện thoại của anh.
“Hai vợ chồng con làm ăn thế nào, một tin tức cũng không truyền đạt đúng chỗ.
Không phải là hai đứa tách ra ở riêng rồi chứ?” Khoan đã, bà Ninh Nhân đoán trúng phóc rồi.
Ôn Nhiễm nhớ đến chuyện luận văn, cục tức trong lòng xả mãi không hết.
Lời nói bôi nhọ cứ thế tuôn ra “Không phải Chu Duật Hoành đã đi bệnh viện khám nam khoa sao.
Bác sĩ kê thuốc cho anh ấy, nói trong thời gian dùng thuốc không thể có sinh hoạt vợ chồng.
Con sợ anh ấy nhịn không được nên tạm thời chuyển về ký túc xá trường ở.” “...” Sự im lặng kéo dài khoảng mười giây, bà Ninh Nhân lặng lẽ cúp máy.
Ôn Nhiễm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng cũng không nhiềụ Ngày hôm sau, tài xế nhà họ Chu mang lễ phục đến cho cô.
Ôn Nhiễm thay lễ phục xong thì khoác thêm áo ngoài, lái xe đến khách sạn tổ chức tiệc tối.
Bà Ninh Nhân chờ cô ở cửa phòng tiệc.
Vừa nhìn thấy cô từ xa, ánh mắt bà ấy không khỏi lộ ra vẻ hài lòng.
Ôn Nhiễm không có gia thế gì, nhưng tướng mạo và khí chất lại không hề thua kém các thiên kim tiểu thư.
Kết hợp với chiếc váy dạ hội màu champagne do bà ấy chọn, nói là sắc đẹp lấn át mọi người cũng không quá.
Ôn Nhiễm đi đến trước mặt bà ấy, gọi một tiếng “Mẹ”.
Bà Ninh Nhân không chấp nhặt chuyện bị cô cãi lại lần trước, vẻ mặt vẫn hòa nhã “Phó phu nhân luôn nhắc đến con.
Bữa tiệc từ thiện này là do bà ấy chủ trì, lát nữa con trò chuyện với Phó phu nhân nhiều hơn nhé.” Gia đình họ Chu và họ Phó là thế giao, mối quan hệ luôn rất tốt.
Ôn Nhiễm “Vâng ạ.” Buổi tiệc từ thiện có không ít phu nhân hào môn trong giới tham dự.
Phó phu nhân rất quý Ôn Nhiễm nên kéo cô nói chuyện không ngừng.
Có người đánh giá vòng eo và chiếc bụng phẳng lì của Ôn Nhiễm, hỏi “Duật Hoành nhà bà kết hôn cũng được hai năm rồi nhỉ, sao bụng vẫn chưa có tin tức gì vậy?” Bà Ninh Nhân vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc con trai đi khám nam khoa.
Nghe vậy, vẻ mặt bà ấy ngượng nghịu “Người trẻ


⬅ Trước Tiếp ➡