Chương 29
tuổi mà, muốn tận hưởng thêm vài năm thế giới hai người, cứ để mặc chúng nó thôi.” “Sinh con rồi vẫn có thể có thế giới hai người chứ, lại có cần chúng nó trông đâụ Trong nhà có đầy người trông.
Ấy, lần trước chẳng phải Chu phu nhân còn bảo muốn mau mau được bế cháu nội sao, sao lần này lại đổi giọng rồi?” Vị Chu phu nhân đang muốn được bế cháu nội “...” Chu Ninh Nhân bị người khác trêu chọc thì quay đầu lườm Ôn Nhiễm.
Ôn Nhiễm hiểu ánh mắt đó rất rõ, chính là oán trách cô không có bản lĩnh, không sinh con cho nhà họ Chu, làm bà ấy không dám ngẩng đầụ Nếu không phải có quá nhiều người ở đây, Ôn Nhiễm nhất định sẽ lôi chuyện Chu Duật Hoành đi khám nam khoa ra mà nói.
Trách cô làm gì?
Đất có tốt đến đâu, cũng cần một con trâu tốt để cày chứ.
Phó phu nhân cười hòa giải “Chuyện sinh con cứ thuận theo tự nhiên thôi.
Người trẻ tuổi có ý tưởng của người trẻ tuổi, chúng ta đừng lo lắng cho chúng nó.” “Nói thế không đúng.
Nếu cứ theo ý người trẻ tuổi, e rằng chúng nó sẽ đình công cả đời.
Cơ nghiệp nhà họ Chu lớn như vậy cần người nối dõi chứ.
Thế hệ trước đều nói đa tử mới đa phúc.” “Đúng vậy.
Chuyện nhỏ chúng ta mặc kệ, chuyện lớn vẫn không thể để chúng nó tự quyết.
Tuổi vàng để phụ nữ sinh con chỉ có bấy nhiêu năm thôi, bỏ lỡ là không hay.” Những lời lải nhải, cằn nhằn cứ liên tiếp tuôn ra.
Ôn Nhiễm coi như đang nghe chim hót ngoài cửa sổ, lấy một chiếc bánh kem nhỏ trên bàn đồ ngọt ăn, đóng chặt tai lại, không nghe không để ý.
Chỉ là cô có thể đao thương bất nhập, còn bà Ninh Nhân thì không.
Mấy phu nhân nói thêm một câu, khí thế của bà ấy lại hạ thấp đi một phân, thấp đến mức sau này mặt bà ấy gần như sắp chạm sàn.
Bà Ninh Nhân không dám ngẩng đầu, đương nhiên Ôn Nhiễm cũng nhận không ít ánh mắt hình viên đạn mà bà ấy bắn qua cô.
“Chu phu nhân, sao bà không nói gì vậy?
Đừng cứ hễ nhắc đến chuyện này là bà tỏ vẻ không quan tâm.
Chúng tôi đều biết, trong lòng bà thật sự rất để tâm mà.” “Các vị thích nói chuyện nhà tôi như vậy sao?
Hay là lần sau đến nhà tôi dựng sân khấu rồi các vị từ từ nói chuyện?” Giọng một người đàn ông chen vào, giọng điệu cà lơ phất phơ, vừa như mắng người lại vừa như nói đùa.
Ôn Nhiễm quay đầu lại thì thấy Chu Duật Hoành bước đến.
Ánh mắt ẩn chứa ý vị không rõ của anh dừng lại trên người cô hai giây.
Chu Duật Hoành hiếm khi mặc một bộ vest màu sắc nhạt, màu sắc lại cùng tông với chiếc lễ phục của Ôn Nhiễm, trông vô cùng xứng đôi.
“Duật Hoành, cháu nói gì thế.
Mọi người không có ý gì khác, chỉ là đang nói chuyện phiếm thôi mà.” Chu Duật Hoành cười nhạo một tiếng “Nói chuyện phiếm mà cũng có thể nói đến chuyện nối dõi tông đường của nhà chúng tôi.
Người không biết còn tưởng vài vị phu nhân đây mới là mẹ tôi đấy.
Nhiều mẹ đến quản tôi như vậy, tôi không có phúc thụ hưởng đâụ” “Duật Hoành ” Bà Ninh Nhân ngoài miệng là giọng trách mắng, nhưng trong lòng lại âm thầm sảng khoái “Sao lại nói chuyện với trưởng bối như vậy, không lớn không nhỏ.” Nói rồi, bà ấy quay sang vài vị phu nhân “Duật Hoành nhà tôi đã bị chiều hư từ bé, không biết ăn nói, các vị đừng để bụng.” “Không đâu, không đâụ” Vài vị phu nhân cười gượng, trong lòng thầm trợn trắng mắt,